Chương 45

Lý Vân Nương dậy từ rất sớm. Lúc nàng thức giấc, trời còn chưa tỏ, trên nền trời lam xám vẫn còn lác đác vài đốm sao.

Nàng cẩn thận mặc quần áo, ra nhà bếp nhóm lửa. Chẳng bao lâu sau, mùi thuốc bắc nồng đậm đã lan khắp sân nhỏ.

Gian phòng phía đông có tiếng động, trước tiên là vài tiếng ho khan bị đè nén, sau đó là tiếng cửa gỗ kẽo kẹt mở ra. Nghe tiếng bước chân, nàng ngẩng đầu lên thì thấy mẹ mình khoác áo đi ra.

“Trời còn sớm thế này, sao mẹ không ngủ thêm một lát nữa ạ?” Nàng khẽ hỏi.

Mẹ Lý xoa xoa tay: “Không ngủ nữa, hôm nay nhà người ta có nhiều việc, phải qua sớm một chút.”

Lý Vân Nương biết, mẹ nàng vừa tìm được một chân giúp việc ở phía Nam thành, ngày nào cũng đầu tắt mặt tối, vô cùng vất vả.

“Mẹ không sao, con đừng lo. Việc ở đó tuy có hơi bẩn, hơi mệt, nhưng ít ra mỗi ngày mẹ vẫn về được một lát, còn có thể về nấu cơm, đút thuốc cho cha con, lật người cho ông ấy. Như vậy là tốt lắm rồi.”

Mẹ Lý nói rồi như nhớ ra điều gì, liền hỏi con gái: “Cửa hàng con nói đang tuyển người, còn dạy cả nghề nữa, chuyện tốt thế này, con đã đi xem chưa?”

Lý Vân Nương vặn nhỏ lửa trong bếp, để thuốc trong nồi sắc lại từ từ, miệng đáp: “Con đi xem rồi ạ, ngay trên phố Tuyên Bình. Đó là một tiệm mỹ phẩm, chủ tiệm nói mỗi ngày còn bao một bữa trưa, nên buổi trưa con sẽ không về nhà.”

Nhan Như Ngọc, tiệm dưỡng nhan. Nàng không hiểu rõ lắm về loại hình này, cũng không tiện giải thích với mẹ, nên chỉ nói một cách đơn giản. Dù sao, tiệm đó trước đây đúng là một cửa hàng son phấn.

“Tiệm mỹ phẩm thì tốt quá, toàn các cô nương, cũng sạch sẽ.” Mẹ Lý nghe xong rất vui: “Buổi trưa không cần con về, một mình mẹ lo được.”

“Lần này cả hai mẹ con mình đều có tiền công rồi. Đợi vài tháng nữa anh cả con về, chúng ta dành dụm tiền, có thể đến Bổn Thảo Đường ở Đông Thành tìm một đại phu giỏi chữa bệnh cho cha con.”

Nói đến đây, vành mắt bà hoe đỏ. Bà vội quay đi để con gái không nhìn thấy.

Lý Vân Nương sắc xong thuốc cho cha, trời cũng vừa hửng sáng. Nàng ăn vội bát cháo loãng rồi chạy đến phố Tuyên Bình. Hôm nay là ngày đầu tiên đi làm, tuyệt đối không thể đến muộn. Nàng ghi nhớ lời mẹ dặn, nghĩ đến một lạng bạc tiền công sau hai tháng, nàng nhất định phải tạo ấn tượng tốt cho chủ tiệm, làm việc chăm chỉ để được giữ lại.

Nghĩ vậy, bước chân nàng lại rảo bước nhanh hơn.

Khương Oản vừa ngủ dậy đã nghe tiếng Hỉ Nguyệt ở dưới lầu, dường như đang nói chuyện với ai đó. Nàng đi xuống xem thì ra là nhân viên mới tuyển hôm qua.

“Lý cô nương, cô đến sớm vậy?”

Hiện tại mới qua nửa giờ Thìn. Vì Nhan Như Ngọc chưa khai trương nên nàng hẹn Lý Vân Nương mỗi ngày đến vào khoảng giờ Tỵ, đợi khai trương rồi sẽ điều chỉnh lại thời gian.

“Đâu có ạ, Vân Nương cô nương đến từ trước giờ Thìn cơ, đã đứng đợi ngoài cửa rất lâu rồi.” Hỉ Nguyệt vừa nói vừa đặt cháo và bánh bao lên bàn. Nàng vừa mở cửa định đi mua bữa sáng thì thấy một bóng người đứng trước cửa, làm nàng giật cả mình.

“Ở nhà tiểu nữ đã quen dậy sớm rồi, dù sao cũng không có việc gì nên tiểu nữ qua xem có gì cần phụ giúp không.” Lý Vân Nương có chút ngượng ngùng nói với Hỉ Nguyệt: “Vừa nãy làm cô giật mình rồi phải không?”