Thấy Khương Oản dường như không hài lòng, một trong hai người phụ nữ vội vàng lên tiếng.
Khương Oản mỉm cười, đành nói sẽ cân nhắc thêm.
Người phụ nữ kia còn muốn nói gì đó, nhưng nhìn thấy ánh mắt của người họ Hoàng đành ngậm miệng lại.
Cô gái cuối cùng khoảng mười tám, mười chín tuổi. Ở Đại Thừa, con gái độ tuổi này hoặc đã gả chồng, hoặc đang chờ gả. Nhưng triều đình vẫn khuyến khích phụ nữ ra ngoài làm việc, nên cũng có không ít người như nàng.
“Nhà ta ở phố An Nghiệp, Bắc Thành.” Cô gái nói giọng lí nhí.
Cô gái có khuôn mặt trái xoan, dáng người không thấp nhưng lại quá gầy gò, hai má hóp lại, trông rất mỏng manh. Dường như nàng ít khi ra khỏi nhà, nói chuyện cũng không dám nhìn thẳng, mắt rũ xuống, tay nắm chặt vạt áo, vẻ mặt vô cùng bối rối, bất an.
Khương Oản thấy tay nàng không có vết chai, nhớ ra trong thông tin nha hàng cung cấp có ghi nàng biết thêu thùa. Cô gái cũng thừa nhận, ngày thường ở nhà nàng có thêu ít túi thơm, khăn tay để bán ký gửi, nhưng tay nghề không tốt lắm, tiền kiếm được chỉ đủ bù công bỏ ra.
“Ta sắp mở một cửa tiệm, cần tuyển người làm, nhưng người làm cần phải biết một số kỹ thuật đặc thù của tiệm...” Khương Oản khá hài lòng với cô gái này, liền nói sơ qua tình hình và yêu cầu.
Cô gái vừa nghe liền lắp bắp: “Ta, ta không biết làm.”
“Cô đừng lo, tiệm tạm thời chưa khai trương, phải hơn nửa tháng nữa. Bây giờ tuyển người là để đào tạo tay nghề trước khi mở tiệm.”
“Cái này... cũng được sao?” Rõ ràng cô gái chưa từng thấy cách tuyển người như thế này.
Người họ Hoàng cũng nghe mà kinh ngạc. Mở tiệm tuyển người còn kèm theo dạy nghề, chuyện này ông chưa từng nghe qua. Đó chẳng phải là sư phụ dẫn dắt đồ đệ sao? Mà những người như vậy thường đều phải làm không công mấy năm.
Những lời Khương Oản nói tiếp theo còn khiến họ kinh ngạc hơn.
“Về tiền công, hai tháng đầu cô được coi là học việc, tay nghề chưa thành thạo nên chỉ có thể trả sáu trăm văn một tháng. Đợi khi cô học xong, có thể chính thức làm việc, lương sẽ là một lạng bạc mỗi tháng.”
Số tiền công này không hề ít. Một lạng bạc một tháng, gần như ngang bằng tiền công của một tráng đinh trong nhà.
Cô gái chỉ nghe đoạn đầu đã động lòng, sáu trăm văn thì hơi ít thật, nhưng còn được dạy nghề. Tuy chưa biết dạy cái gì, nhưng sau đó nghe đến một lạng bạc, nàng chớp mắt mấy cái, không dám tin mà hỏi lại hai lần.
Khương Oản gật đầu, rồi có chút mong đợi hỏi: “Cô thấy thế nào? Nếu không yên tâm, có thể đến tiệm của ta xem trước.”
“Ta, ta đồng ý!”