"Cô nương..." Hỉ Nguyệt không thể tin nổi nhìn nàng.
Khương Oản đã hạ quyết tâm: "Hỉ Nguyệt, chúng ta thu dọn đồ đạc."
Gã đòi nợ vốn tưởng sẽ phải tốn thêm nước bọt, thậm chí là động tay động chân. Chẳng ngờ vị tiểu thư trông có vẻ yếu đuối này lại có khí phách đến vậy, hắn cũng không làm khó nữa, chỉ nói rằng ngoài vật dụng cá nhân, những thứ khác trong nhà đều không được mang đi.
Nhị thúc của Khương Oản nhân cơ hội lại gần, cất giọng quan tâm: "Oản Oản, người hầu bên cạnh con đã cho nghỉ hết rồi. Nhị thúc có đưa vài người đến giúp con dọn dẹp, con cứ chuyển sang chỗ Nhị thúc ở tạm, đợi mấy hôm nữa chúng ta sẽ đi thuyền về quê nhà Giang Nam."
Khương Oản nhìn ông ta bằng ánh mắt vô cảm: "Hôm nay làm phiền Nhị thúc rồi. Giờ con phải dọn hành lý, không tiện mời Nhị thúc vào ngồi."
Nói rồi, nàng quay người đi vào nội viện, hoàn toàn không đả động gì đến chuyện sẽ theo ông ta về Giang Nam.
Khương Nhị thúc đứng sững tại chỗ, nhìn bóng lưng hai chủ tớ rời đi, sắc mặt dần trở nên âm trầm.
Một lúc sau, ông ta hừ lạnh một tiếng, phất tay áo hậm hực bỏ đi.
Dưới ánh mắt soi mói của đám người đòi nợ, Khương Oản và Hỉ Nguyệt chỉ dám thu dọn một ít quần áo. Vàng bạc châu báu thì đã sớm bị đem đi cầm cố bán sạch từ nửa tháng trước. Giờ đây, hai chủ tớ chỉ còn lại chút tiền lẻ mà Khương Oản dành dụm được.
"Cô nương, bây giờ chúng ta đi tìm Nhị gia sao ạ?" Hỉ Nguyệt khoác một tay nải nhỏ, dìu Khương Oản, lo lắng nhìn khuôn mặt trắng bệch không còn giọt máu của chủ nhân mà khẽ hỏi.
Khương Oản cố nén cơn khó chịu trong l*иg ngực và những âm thanh rè rè không ngừng vang lên trong đầu, nàng khẽ lắc đầu.
Nàng đứng trước cổng lớn của Khương gia, nhìn những kẻ đòi nợ ra vào tấp nập, rồi nói với Hỉ Nguyệt: "Chúng ta tìm một quán trọ ở tạm đã." Nghĩ một lát, nàng lại bổ sung: "Phải là chỗ rẻ nhất."
Nói xong, nàng dứt khoát rời đi, không hề ngoảnh đầu lại.
Hai chủ tớ vừa đi qua một con phố thì nghe thấy tiếng vó ngựa dồn dập. Còn chưa kịp nhìn rõ, một toán người mặc đồ đen đã cưỡi ngựa lao như bay đến. Người dẫn đầu phóng ngựa nhanh như chớp, thoáng chốc đã đến gần mà không hề giảm tốc độ.
Vó ngựa lướt qua cuốn theo bụi đất mù mịt, khiến đám đông hoảng loạn tản ra, nhao nhao né tránh.
Lúc này, Khương Oản lại chẳng còn tâm trí để bận tâm đến những điều đó. Nàng chỉ cảm thấy đầu đau như búa bổ, cảnh vật trước mắt bắt đầu hoa lên, nhiễu loạn.
Bị luồng gió mạnh do đoàn ngựa lướt qua tạt vào người, thân thể yếu ớt của nàng cuối cùng cũng không chống đỡ nổi, trời đất chao đảo. Trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, nàng dường như thoáng thấy một ánh mắt lạnh lùng, dửng dưng ngoảnh lại nhìn mình.
[Rè... rè...]
[Rè rè... Hệ thống đã kết nối với ký chủ thành công, bắt đầu khởi động.]
[3... 2... 1... Khởi động thành công!]
[Bỏ vốn nhỏ, thu về nhan sắc vô tận! Ký chủ ơi, thời gian là vàng, nhưng nhan sắc mới là kim cương! Hệ thống “Thời Khắc Tươi Đẹp” 101 đã sẵn sàng phục vụ, biến hình thành nữ thần không còn là giấc mơ!]