Chương 39

Đến khi Khương Oản mở mắt ra lần nữa, ánh nắng ngoài cửa sổ đã dịch chuyển. Cảnh vật trước mắt như vừa được lau chùi, trở nên rõ ràng, sắc nét hơn. Nàng cầm gương lên soi.

Không phải ảo giác. Gương mặt vốn quanh năm trắng bệch của nàng giờ đã ửng lên một chút sắc hồng. Chỉ một chút này thôi đã khiến cả người nàng trông có sức sống hơn hẳn, đặc biệt là đôi mắt hạnh, trong veo và sáng ngời, ánh mắt lưu chuyển khiến người ta phải rung động.

Những thay đổi bên ngoài đã rõ, nhưng cảm nhận chân thực từ cơ thể mới khiến lòng nàng dâng trào. L*иg ngực vốn nặng nề như được dỡ đi tảng đá đè nén bấy lâu, hơi thở trở nên thông suốt, tứ chi cũng nhẹ nhõm lạ thường.

Nàng đặt gương xuống, xem lại thông tin cá nhân.

[Thể chất: 6 / Thể chất suy nhược (Có thể cải thiện)]

Từ “suy nhược, thiếu máu” thành “thể chất suy nhược”, chỉ một chữ khác biệt mà cảm giác lại một trời một vực.



Nói đến Bắc Thành, điều gì nổi tiếng nhất? Ngoài tiếng đàn sáo mỗi khi đêm về khiến người ta say đắm trong các thanh lâu, thì còn có trung tâm môi giới lớn nhất kinh thành cũng tọa lạc tại đây.

Để tuyển người cho cửa tiệm, Khương Oản nghĩ ngay đến việc đi đến chỗ môi giới.

Trung tâm môi giới có nhiều lĩnh vực kinh doanh, không chỉ mua bán nô bộc mà còn môi giới thuê nhà, hoặc đứng ra làm chứng cho các giao dịch. Người làm việc trong trung tâm môi giới đều do quan phủ quản lý và cấp phép, nên khá quy củ và nghiêm ngặt.

Khương Oản và Hỉ Nguyệt đã bàn bạc, tạm thời sẽ không mua người. Một là vì tiền của họ không đủ, một nô bộc hạng chót cũng mất hai lạng bạc, nếu là nha đầu trẻ tuổi thì giá còn cao hơn. Để tiết kiệm chi phí, thuê người làm là phương án hợp lý nhất.

Hơn nữa, nếu mua người thì chắc chắn phải sống cùng nhau. Những món đồ do hệ thống sản xuất khó đảm bảo không gây nghi ngờ. Nàng có thể tin tưởng Hỉ Nguyệt, nhưng sẽ không dễ dàng tin người khác. Ít nhất là trước khi có cách che đậy tốt hơn, nàng tạm thời không xem xét việc mua người.

Tại trung tâm môi giới, một người trung niên họ Hoàng, thân hình tròn trịa chào đón nàng. Nghe xong yêu cầu, người họ Hoàng này trầm ngâm một lát rồi lấy ra một quyển sổ đưa cho Khương Oản.

Khương Oản lật xem, trên đó ghi tên tuổi, nguyên quán, giới tính và sở trường của rất nhiều người.

Đây có thể coi là bản sơ yếu lý lịch thời cổ đại.

Nàng lật xem quyển sổ, trong đầu đột nhiên nảy ra một ý.