Chương 37

Nàng nghĩ một lát rồi nói: “Hôm nay Đào cô nương trải nghiệm là liệu trình chăm sóc da mặt cơ bản của Nhan Như Ngọc, chủ yếu là dưỡng ẩm sâu cho da. Xem ra hiệu quả cô cũng rất hài lòng, đúng không?”

Đào cô nương bây giờ vẫn không nỡ đặt chiếc gương nhỏ xuống, thỉnh thoảng lại đưa lên ngắm nghía khuôn mặt trong veo, mịn màng của mình.

“Khương chưởng quỹ, ta thật sự rất hài lòng, cảm ơn cô.” Nàng chân thành cảm ơn Khương Oản đã chữa khỏi cho gương mặt mình.

Khương Oản cũng cười đáp: “Vì Nhan Như Ngọc vẫn chưa chính thức khai trương, hai vị lại là những khách hàng đầu tiên ghé thăm, vậy nên hôm nay sẽ tính nửa giá cho hai vị. Giá gốc là năm mươi văn một lần, không biết hai vị thấy thế nào?”

Năm mươi văn một lần chăm sóc da mặt là cái giá nàng đã cân nhắc rất kỹ.

Tính theo mặt bằng giá cả của Đại Thừa triều, giá này không cao nhưng cũng không thấp. Tiền công một ngày của phu khuân vác ở bến tàu chỉ khoảng bốn mươi văn. Lương tháng trước đây của Hỉ Nguyệt là hai lạng bạc, nhưng đó là vì nàng là đại nha hoàn của Khương phủ.

Đương nhiên, với hiệu quả của sản phẩm do hệ thống sản xuất, giá có thể đặt cao hơn. Nhưng nàng không chỉ muốn kiếm tiền, mà còn phải cân nhắc việc tích lũy điểm sắc đẹp.

Thế gian người có tiền thì nhiều, nhưng dân thường còn nhiều hơn. Giá cả phải bình dân một chút, ít nhất là để nhiều người có thể chi trả được.

Còn về lý do tại sao không đặt giá thấp hơn nữa.

Hai chủ tớ nàng bây giờ đều là những cô gái yếu đuối, dựa vào cửa tiệm này để mưu sinh. Các nàng cũng cần ăn cơm, không thể chỉ vì làm nhiệm vụ mà không kiếm tiền!

Năm mươi văn, cái giá này trong mắt Vương bà mối và Đào Viện thì hơi đắt, nhưng chỉ cần nghĩ đến hiệu quả mà nó mang lại, thì số tiền này bỏ ra thật sự quá hời.

Đặc biệt là còn được giảm nửa giá!

Vương bà mối không nói hai lời, lập tức nằm lên giường, muốn trải nghiệm một lần.

Thế là, Khương Oản lại nhận được 3 điểm sắc đẹp.

Đào Viện dù sao cũng mới mười bảy, mười tám tuổi, hiệu quả thể hiện rõ nhất là làn da căng mọng, mịn màng. Vương bà mối đã bốn, năm mươi tuổi, da có phần chảy xệ, có nếp nhăn, nên hiệu quả lần này của bà càng rõ rệt hơn.

Da má trở nên căng bóng, ngay cả những nếp nhăn nơi khóe mắt cũng mờ đi rất nhiều.

Vừa soi gương vừa sờ mặt, Vương bà mối ngắm tới ngắm lui, cuối cùng cũng ôm khư khư tấm gương không nỡ buông tay.

“Sau này ta cứ thế này mãi sao?” Bà lẩm bẩm một mình.

“Cái đó thì không thể ạ.” Khương Oản vội giải thích: “Đây chỉ là hiệu quả tức thời sau khi da được bổ sung đủ độ ẩm, không thể duy trì vĩnh viễn.”

Đồ do hệ thống sản xuất đều kèm theo hướng dẫn sử dụng. Loại mặt nạ dưỡng ẩm cơ bản này, đắp một lần hiệu quả có thể duy trì khoảng một tuần, sau đó sẽ dần trở lại trạng thái ban đầu. Nếu xem đây là liệu trình chăm sóc định kỳ và sử dụng thường xuyên thì hiệu quả sẽ được kéo dài hơn.

“Thì ra là vậy...” Vương bà mối thở dài một tiếng đầy tiếc nuối.

Đào Viện cũng tỏ vẻ tương tự.

Khương Oản: ...

Nghĩ gì vậy chứ, năm mươi văn mà đòi thanh xuân vĩnh cửu sao!