Chương 33

“Thật sao!” Đào Viện kích động đứng bật dậy.

Bà mối Vương nghe nàng nói chắc chắn như vậy cũng thấy tò mò.

Khương Oản mỉm cười, đứng dậy đưa tay ra hiệu: “Xin hai vị theo ta lên lầu.”

Đào Viện và bà mối Vương nhìn nhau một cái rồi theo Khương Oản lên tầng hai.

Cũng thật đúng lúc, trưa hôm qua, thợ mộc Lý đã giao một chiếc giường thẩm mỹ đến. Chiều tối, Nguyễn nương tử lại mang ga giường, vỏ chăn đến. Hôm nay có thể dùng thử luôn.

Áo choàng tắm và đồng phục vẫn chưa được giao đến, mà có giao đến thì Đào cô nương chắc cũng không muốn thay. Dù sao, trừ khi đến trang viên tắm suối nước nóng, con gái nhà lành ra ngoài đâu dễ dàng cởi bỏ y phục.

Trên giường thẩm mỹ đã trải ga mới, chỉ có chăn bông là chưa làm xong. May mà trời không lạnh, theo yêu cầu của Khương Oản, Đào Viện cởi giày, nằm lên chiếc giường mà nàng chưa từng thấy bao giờ.

Lát nữa phải tìm Nguyễn nương tử làm mấy đôi dép đi trong nhà mới được, Khương Oản chợt nhận ra mình lại bỏ sót một món.

Bà mối Vương ngồi xuống bên cạnh, chỉ thấy Khương Oản kéo một chiếc ghế đẩu tròn, ngồi ở đầu giường, lấy một chiếc khăn dài phủ lên ngực áo của Đào Viện.

Lúc này, Hỉ Nguyệt bưng một chậu gốm đựng nước ấm lên, đặt lên chiếc xe đẩy nhỏ được giao cùng giường thẩm mỹ. Xe đẩy chia làm ba ngăn, ở giữa đặt chậu nước, phía trên đặt các loại nước dưỡng và kem, đều trong tầm tay.

Sau khi xin phép Đào Viện, nàng tháo trâm cài, búi tóc của cô lại gọn gàng bằng một chiếc khăn.

Đây đều là những thao tác cơ bản trong quy trình chăm sóc da. Khương Oản học rất chuyên nghiệp, sau khi búi tóc xong cho Đào Viện, vừa quay lại đã bắt gặp ánh mắt kinh ngạc của bà mối Vương.

Khương Oản giải thích: “Cần rửa mặt và đắp mặt nạ cho Đào cô nương, làm vậy để tránh làm bẩn tóc ạ.”

Nằm trên giường thẩm mỹ, Đào Viện nào đã trải qua chuyện này bao giờ. Từ khi hiểu chuyện, mẹ nàng cũng ít khi giúp nàng tắm rửa, giờ lại phải để người khác rửa mặt cho mình.

“Ta... ta tự rửa là được rồi.” Đào Viện vội nói nhỏ, vô thức muốn ngồi dậy.

“Ấy, cẩn thận.” Khương Oản vội đưa tay ấn vai nàng: “Không sao đâu, đây vốn là dịch vụ của Nhan Như Ngọc chúng ta.”

Nàng vừa nói, vừa buộc lại mái tóc bị Đào Viện làm bung ra.

Đào Viện thấy vậy mặt đỏ bừng, có chút ngượng ngùng. Thấy Khương Oản không hề trách móc, vẫn cẩn thận, dịu dàng chỉnh lại cho mình, trong lòng nàng dâng lên một niềm cảm kích. Nàng nghĩ, dù hôm nay không chữa được mặt thì cũng không sao cả.

Nước trong chậu là nước ấm, khăn mặt được nhúng ướt rồi nhẹ nhàng lau qua một lượt trên mặt Đào Viện.

Khương Oản đeo khẩu trang, nhẹ giọng giải thích cho nàng nghe tại sao da mặt lại gặp vấn đề như vậy, dĩ nhiên là dùng lời lẽ của mình để diễn đạt lại kết luận của hệ thống.

Đào Viện chợt hiểu ra: “Ta... ta bình thường cũng không hay thoa son phấn, nhưng cứ đến mùa xuân thu là mặt lại hay bị khô và hơi đỏ, chỉ là chưa bao giờ nghiêm trọng đến thế.”

Khương Oản: “Ừm, bình thường thì không sao, nhưng khi chuyển mùa cần chú ý hơn. Nếu da có dấu hiệu bị khô, đừng vội thử các loại son phấn lạ.”

Đào Viện nghĩ đến việc mặt mình bị vàng đi vì bôi thuốc của cha, mà còn rửa không sạch, trong lòng thầm dặn, lần sau không thể tùy tiện bôi thứ gì lên mặt nữa.

Thuốc mỡ của lang trung Đào thực ra không có vấn đề gì, nhưng trong đó có chứa sắc tố của dược liệu, bôi lên thì nhất thời không phai đi, còn khó coi hơn cả da khô bong tróc.

“Vậy màu vàng trên mặt này, có rửa sạch được không?” Bà mối Vương cũng khá quan tâm đến điều này, dù sao khuôn mặt ố vàng này thật sự khó coi.

Đào Viện cũng thấp thỏm lo lắng.