Chương 32

Sau khi ngồi xuống, ngửi mùi hương hoa tươi mát, nghe giọng nói dịu dàng như nước của cô chủ tiệm, bà bất giác thả lỏng.

Đợi Hỉ Nguyệt dâng trà xong, Khương Oản mới nói với Đào cô nương, lúc này trông đã bớt căng thẳng: “Cô có ngại tháo khăn che mặt xuống không, để ta xem tình trạng da của cô trước.”

Đào Viện hơi do dự. Bà mối Vương đặt chén trà xuống, nói: “Con gái à, đã đến đây rồi còn nghĩ ngợi gì nữa, làm cho mặt đẹp lên mới là chuyện quan trọng.”

Lời này không sai. Nàng đã bằng lòng đến đây thì chắc chắn phải cho người ta xem mặt. Thế là, nàng khẽ gật đầu, cẩn thận đưa tay tháo chiếc khăn voan xuống.

Khương Oản nhìn khuôn mặt ố vàng, khô ráp và bong tróc của nàng, nhưng vẻ mặt không hề lộ ra chút khác thường nào.

Biểu hiện này của nàng khiến Đào Viện thầm thấy an lòng, tâm trạng căng thẳng cũng dịu đi, đồng thời dấy lên một tia hy vọng.

Lúc này, trong đầu Khương Oản, hệ thống lên tiếng.

[Ký chủ có thể tiêu tốn 1 điểm sắc đẹp để hệ thống quét và phân tích tình trạng da của khách hàng, từ đó đưa ra phương án xử lý chính xác.]

Hệ thống 101 quả nhiên biết học hỏi và vận dụng. Bảo nó năng nhắc nhở, giờ nó lại tích cực ra mặt. Nàng mới vừa nhận được 5 điểm sắc đẹp, còn chưa kịp mừng.

Nhưng ai bảo nàng vẫn còn là tay mơ trong ngành này chứ? Để phục vụ khách hàng tốt hơn, nàng đành cắn răng, thầm trả lời hệ thống: Dùng đi.

[Đã quét thành công. Kết luận như sau:]

[Nguyên nhân: Do chuyển mùa, thời tiết khô hanh, phấn hoa trong không khí khuếch tán... dẫn đến da mất nước tạm thời. Kết hợp với việc chăm sóc không đúng cách gây ra dị ứng nhẹ.]

[Vấn đề phụ: Sắc vàng trên mặt là do thuốc cao để lại, có thể mờ dần theo thời gian hoặc dùng sữa rửa mặt làm sạch để làm phai màu.]

[Đề xuất: Ký chủ trực tiếp dùng mặt nạ cấp ẩm cơ bản đắp cho khách trong hai mươi phút. Không cần mát-xa.]

Nhận được câu trả lời của hệ thống, Khương Oản lập tức yên tâm hơn nhiều, ít nhất là vị khách đầu tiên này có thể giữ lại được.

“Sao vậy? Mặt của ta... có phải là không có cách nào...”

Đào Viện thấy Khương Oản nhìn mặt mình hồi lâu không nói, lòng nàng lại thắt lại, tia hy vọng vừa nhen nhóm cũng lung lay.

“Không, không phải. Ta chỉ đang suy nghĩ làm sao để giúp cô phục hồi làn da, nghĩ hơi nhập tâm thôi.” Thấy mắt Đào cô nương đã ngấn lệ, Khương Oản vội giải thích, rồi an ủi: “Mặt cô không phải vấn đề lớn, ở chỗ chúng ta có thể giúp cô phục hồi.”