Chương 27

Vậy thì nhất định phải tuyển một đến hai người trước khi khai trương và đào tạo họ cho đến khi đủ tiêu chuẩn. Nhiệm vụ này nhìn thì không khó nhưng lại rất gấp gáp, dù sao không phải ai cũng có thể dễ dàng học được kỹ thuật này ngay lập tức.

Khương Oản đã đích thân hướng dẫn Hỉ Nguyệt từng bước kỹ thuật. Vì không có phòng học mô phỏng, nàng đành phải tự mình làm mẫu, nằm xuống để Hỉ Nguyệt thực hành.

Cuối cùng, nàng cũng đã thực sự thấu hiểu được đánh giá ban đầu của hình nhân ảo về mình:

“Tay nghề cực kỳ tệ, khó mà chịu nổi.”

Ôm mặt đi xuống lầu, Khương Oản quyết định phải nhanh chóng tuyển người mới. Nếu cứ tiếp tục thế này, dù da mặt nàng có dày đến mấy cũng không chịu nổi sự giày vò kinh hoàng này.

Hỉ Nguyệt thì lại học rất hăng say, còn nói lúc nghỉ ngơi vẫn thấy chưa đã thèm.

Bên Nguyễn nương tử làm việc rất nhanh. Những thứ Khương Oản yêu cầu, ngoài các món lớn như ga giường, vỏ chăn, thì khăn tay, khăn tắm đều đã làm xong và được bà tự mình mang đến.

Khi Hỉ Nguyệt đưa tay ra nhận đồ, ánh mắt của Nguyễn nương tử bất giác dán chặt vào mặt nàng.

“Nguyễn nương tử?”

“À, mấy bộ quần áo đó phải đợi hai ngày nữa. Đúng rồi, không phải Khương cô nương muốn làm chăn đệm sao? Ta đã tìm giúp cô rồi, đều là những người thật thà, lương thiện ở gần đây. Cô có yêu cầu gì cứ nói thẳng với họ.” Nguyễn nương tử hoàn hồn, ngại ngùng cười rồi vội đưa đồ cho Hỉ Nguyệt.

Khương Oản nghe vậy liền cảm ơn rối rít, chuẩn bị cùng bà sang tiệm may.

Vừa rồi là Hỉ Nguyệt, bây giờ nhìn Khương Oản ở khoảng cách gần, Nguyễn nương tử lại ngẩn người. Bà thầm nghĩ, hai chủ tớ này đã dùng được tiên đơn diệu dược gì mà trông ai cũng hồng hào, rạng rỡ hẳn lên thế?

“Nguyễn muội tử à, cắt cho ta một tấm vải voan đi.” Vương bà mối vừa vẫy khăn tay, vừa hấp tấp bước vào, còn chưa tới cửa đã cất giọng sang sảng.

Lúc vào cửa, bà không nhìn kỹ, thấy phía trước có người liền chào hỏi, đến gần mới phát hiện mình nhầm. Đứng trước mặt bà không phải chủ tiệm may Nguyễn nương tử, mà là một thiếu nữ xinh đẹp trạc mười sáu tuổi.

Vương bà mối nhìn đến ngây người. Cô nương này quả thật xinh đẹp, đôi mày ấy, ánh mắt ấy, còn cả gương mặt nhỏ nhắn mịn màng kia nữa, nhìn mà đến bà cũng phải ghen tị. Chao ôi, chỉ tiếc là...

Cô nương xinh thì xinh thật, nhưng giữa hai hàng lông mày lại vương một nét bệnh tật, vô tình phá hỏng vẻ tươi tắn. Ngũ quan tinh xảo nhưng gương mặt lại chẳng có mấy huyết sắc, vừa nhìn đã biết là một tiểu thư ốm yếu, thân thể suy nhược.

Khương Oản đang nói chuyện, nghe vậy bèn ngẩng đầu lên cười với Vương bà mối, chỉ vào trong nói: “Nguyễn nương tử đang lấy đồ bên trong ạ.”

Trong lòng Vương bà mối lập tức dấy lên một suy nghĩ khác, bệnh nghề nghiệp lại tái phát, chỉ muốn hỏi ngay cô nương này đã hứa hôn chưa.

Miệng bà còn chưa kịp mở, Nguyễn nương tử đã ôm vải đi ra, thấy bà liền cười: “Ngọn gió nào đưa Vương bà mối tới đây vậy?”

Khương Oản liếc nhìn một cái rồi lại tiếp tục cúi đầu trình bày yêu cầu của mình với người thợ làm chăn đệm.

Sắp vào hè nên chăn đệm không cần làm quá dày. Hơn nữa, đây là đồ dùng cho giường thẩm mỹ nên cũng không cần làm quá lớn, chăn đơn ít nhất phải làm ba bộ.