Chương 24

“Cô nương, sao có thể để người rửa mặt cho nô tỳ được? Nô tỳ tự làm là được rồi ạ.” Hỉ Nguyệt vừa nghĩ đến việc cô nương không chỉ rửa mặt mà còn mát-xa cho mình thì toàn thân đã thấy không tự nhiên.

Đang nóng lòng hoàn thành nhiệm vụ để nhận thưởng, Khương Oản bèn ấn vai Hỉ Nguyệt xuống sập: “Ta đang dạy lại cho muội đấy. Sau này tiệm chúng ta khai trương, một mình ta sao làm xuể được? Muội không muốn ta mệt chết thì phải mau học cho giỏi để còn san sẻ công việc với ta chứ.”

Hỉ Nguyệt nghe vậy thấy cũng có lý, liền ngoan ngoãn nằm yên phối hợp.

Hỉ Nguyệt lớn hơn Khương Oản một tuổi, đang độ xuân thì, da không có vấn đề gì lớn, chỉ hơi khô, thiếu nước, trên má có vài nốt tàn nhang mờ. Sau khi dùng sữa rửa mặt làm sạch, Khương Oản lấy kem mát-xa bắt đầu thực hiện.

Tay nghề chuyên nghiệp đến mức hình nhân ảo của hệ thống cũng phải tấm tắc khen, đối với Hỉ Nguyệt lần đầu được chăm sóc da mặt, đây quả là một trải nghiệm tuyệt vời chưa từng có.

Hỉ Nguyệt chỉ cảm thấy đôi tay cô nương mềm như bông, nhẹ nhàng xoa nắn trên mặt. Nàng vốn hơi căng thẳng, nhưng dần dần thả lỏng theo từng động tác rồi mơ màng chìm vào giấc ngủ.

Đến khi tỉnh lại, nàng vẫn nằm trên chiếc sập nhỏ, nhưng trên mặt đã được đắp một lớp mặt nạ mềm.

“Đừng nói chuyện, cẩn thận làm nứt mặt nạ.” Khương Oản ngồi trên chiếc ghế nhỏ cạnh sập, giọng nói không rõ vì cũng đang đắp mặt nạ.

Trong hướng dẫn kỹ thuật còn bao gồm cả việc pha và đắp mặt nạ. Đắp được một miếng mặt nạ mềm hoàn hảo thế này cũng khiến nàng cảm thấy khá thành tựu.

Đôi mắt Hỉ Nguyệt lộ ra ngoài lớp mặt nạ, hơi mở to nhìn nàng.

Khương Oản sờ sờ lớp mặt nạ tương tự trên mặt mình, dĩ nhiên nàng cũng muốn thử xem hiệu quả của sản phẩm do hệ thống sản xuất ra sao.

Nàng nhìn chằm chằm vào đồng hồ cát tính giờ, đợi đến khi đủ thời gian, liền gỡ lớp mặt nạ trên mặt Hỉ Nguyệt trước.

Khoảnh khắc gỡ mặt nạ ra, Khương Oản dường như thấy làn da Hỉ Nguyệt trở nên căng mọng. Nàng vội vàng nhìn kỹ mặt Hỉ Nguyệt để xem hiệu quả, càng nhìn mắt càng sáng lên.

Bị cô nương nhìn đến mức mất tự nhiên, Hỉ Nguyệt đưa tay sờ lên mặt: “Mặt nô tỳ sao vậy ạ?” Nàng chỉ cảm thấy da mặt bây giờ rất sảng khoái, dễ chịu, chứ không nhận ra có gì khác lạ.

Không sờ thì thôi, tay vừa chạm vào má, nàng lập tức kinh ngạc kêu lên một tiếng. Da mặt mình bình thường thế nào nàng là người rõ nhất. Tuy không đến mức dãi nắng dầm sương khiến da dẻ thô ráp như người khác, nhưng da của Hỉ Nguyệt cũng khá khô, thỉnh thoảng còn bong tróc. Hồi còn ở Khương gia, nàng thỉnh thoảng cũng dành dụm được chút tiền mua sáp thơm.