Khương Oản thầm nghĩ mình đúng là ra đường quên xem ngày. Gặp ngay phải Lương Tư Vi, cái đồ ngốc nghếch hay tỏ vẻ thanh cao nhưng bụng dạ thì chua loét vì ghen tị. Nói cô ta là nữ phụ độc ác là quá đề cao cô ta rồi. Lúc nào cũng cho rằng Khương Oản ngứa mắt mình, thích khoe khoang trước mặt mình, để rồi hết lần này đến lần khác chủ động gây sự rồi lại bị vả mặt. Càng đánh càng thua, càng thua lại càng hăng.
Những cái khác không nói, chứ riêng tinh thần này quả thật đáng nể.
“Lương Tư Vi, cô có tiền không?”
"A?" Lương Tư Vi đang định buông lời châm chọc thêm vài câu thì bị Khương Oản chặn họng, mạch suy nghĩ cũng rối tung: "Cô hỏi cái này làm gì?"
Khương Oản tiến lên một bước, thản nhiên đưa tay vén rèm xe ngựa của cô ta.
"Đương nhiên là để mượn tiền. Cô đã thấy hoàn cảnh của ta bây giờ rồi, chẳng lẽ không nên hào phóng ra tay giúp đỡ một chút sao?"
Bị thái độ thẳng thắn, hùng hồn của Khương Oản làm cho sững sờ, Lương Tư Vi theo bản năng ôm chặt ví tiền của mình: "Ta, ta... tại sao ta phải cho cô mượn?"
Nói xong câu này, cô ta như tìm lại được sự tự tin, hất cằm lên, liếc xéo Khương Oản đầy vẻ ngạo mạn: "Hừ, Khương Oản, cô bây giờ không còn là đại tiểu thư nhà họ Khương nữa, chẳng qua chỉ là một kẻ sa cơ lỡ vận. Cô lấy tư cách gì mà đòi mượn tiền của bổn cô nương?"
Dừng một chút, Lương Tư Vi lại nở nụ cười đắc ý: "Nếu cô thật sự sống không nổi, ta có thể cho cô đến Lương phủ làm nha hoàn quét dọn. Chỉ cần cô làm tốt, muốn làm nha hoàn thân cận của ta cũng không phải là..."
Những lời sau đó Lương Tư Vi không tài nào nói tiếp được, vì Khương Oản đã trèo thẳng lên xe ngựa, còn tiện tay đẩy nha hoàn của cô ta sang một bên.
“Cô, cô định làm gì? Không cho mượn tiền thì định cướp trắng trợn à? Ta, ta nói cho cô biết...”
“Ta chỉ muốn tính sổ với cô một chút thôi.” Khương Oản liếc cô ta một cái đầy vẻ chán ghét.
“Ta với cô thì có gì mà tính sổ...”
Khương Oản bắt đầu kể lể: "Đầu năm nay, lục đệ nhà cô đốt pháo, tàn lửa làm cháy một lỗ trên chiếc áo khoác lụa của ta. Mùa hè năm ngoái, cô lỡ tay làm đổ thức ăn vào hồ, hại chết hai con cá vàng mắt lồi của ta. Năm kia, cô va vào ta một cái, làm ta bị một phen hú vía. Còn năm trước nữa..."
“Mấy chuyện kia thì thôi đi, ta chỉ vô ý chạm nhẹ vào cô một cái, sao có thể làm cô kinh hãi được?” Lương Tư Vi vẻ mặt khó tin, đưa tay định đẩy Khương Oản ra.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Khương Oản bỗng chốc trắng bệch, nàng vội đưa tay che miệng, ho khẽ mấy tiếng.
Lương Tư Vi: “...” Suýt thì quên, Khương Oản này là một bình thuốc di động.
“Khụ khụ... Cô nói xem, có đúng không?” Khương Oản vừa ho vừa trừng mắt nhìn cô ta.
Đối diện với đôi mắt trong veo vì cơn ho mà trở nên ươn ướt của Khương Oản, Lương Tư Vi vậy mà lại cảm thấy có chút đáng thương.