Chương 2

Ánh mắt Hỉ Nguyệt sững sờ, môi mấp máy: “Nhưng... nhưng căn nhà này là Viên Ngoại để lại cho cô nương mà. Cô nương từ nhỏ đã mất mẹ, giờ Viên Ngoại lại chẳng rõ sống chết, nếu ngay cả căn nhà cũng không còn, sau này người biết sống ra sao!”

“Nghe lời Nhị gia đi, bây giờ việc quan trọng nhất là vượt qua cửa ải này đã. Cô nương của ngươi đâu rồi?” Khi nói, hai chòm ria mép của hắn vẫn lúc lắc như trước. Nhưng lúc này Khương Oản nhìn lại, chỉ thấy chúng chẳng khác nào hai con rận, chướng mắt đến độ chỉ muốn giơ tay giật phăng đi.

Hỉ Nguyệt mím chặt môi, vẫn nhất quyết không lùi bước.

Khương Oản không đành lòng, khẽ cất tiếng.

"Nhị thúc."

Tiếng ồn ào chợt im bặt, mọi ánh mắt đều đổ dồn về nơi phát ra âm thanh. Lúc này, họ mới nhận ra một thiếu nữ đã đứng ở hành lang từ bao giờ. Nàng mặc một chiếc váy lụa trắng ngà đơn sơ, tựa vào cột hiên. Thân hình mảnh mai cùng gương mặt nhỏ nhắn, trắng bệch vì bệnh tật càng khiến nàng trông thêm mong manh, tội nghiệp.

Hỉ Nguyệt thấy nàng thì chẳng còn bận tâm gì khác, mắt đỏ hoe, vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ gọi một tiếng "cô nương", vội vàng chạy lại đỡ lấy.

Người quen đều biết Khương Viên Ngoại giàu có nức tiếng, chỉ tiếc bao năm qua chỉ có một đứa con gái độc nhất. Nhìn cách Hỉ Nguyệt hết lòng che chở, lại nghe thiếu nữ gọi người đàn ông trung niên kia là “Nhị thúc”, ai cũng đoán ra đây chính là trưởng nữ của Khương Viên Ngoại.

Khương Oản làm như không thấy ánh mắt và những lời thì thầm của đám đông, chỉ vỗ nhẹ lên tay Hỉ Nguyệt để an ủi. Nương theo sức đỡ của nha hoàn, nàng chậm rãi tiến đến trước mặt người đàn ông trung niên: “Nhị thúc, cuối cùng người cũng về rồi.”

Giọng nói của nàng vì bệnh mà hơi khàn, nhưng lại chất chứa một ý tứ sâu xa.

Ria mép của Khương Nhị thúc giật giật, vẻ mặt thoáng cứng lại, nhưng rất nhanh đã dịu đi, mang theo nét bi thương: "Là Nhị thúc không tốt, đại ca gặp chuyện, Oản Oản của ta mới là người đau lòng nhất. Mấy ngày nay Nhị thúc cũng phải chạy vạy khắp nơi lo bạc tiền nên mới lơ là con, để Oản Oản của ta phải chịu hoảng sợ rồi."

Khóe miệng Khương Oản khẽ mím, đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào hắn.

"Con không sao. Ngược lại, Nhị thúc đã vất vả cùng cha quán xuyến chuyện làm ăn trong nhà bao năm nay, nhất là từ khi cha gặp chuyện. Chỉ là... dù chuyến hàng này vốn liếng không nhỏ, nhưng cha con vốn dày dạn trên thương trường, lại giỏi tính toán, dù có mạo hiểm đến mấy cũng không đến mức phải bán nhà bán cửa. Lẽ nào, toàn bộ cửa hiệu và sản nghiệp của nhà ta lại không đủ để trả khoản nợ này sao?”

Câu nói này của Khương Oản như một gáo nước lạnh, lập tức khiến những người vây xem bừng tỉnh.

Đúng vậy, Khương Viên Ngoại dù sao cũng là phú thương hàng đầu Giang Nam. Nghĩ kỹ lại, dù lần này làm ăn có thua lỗ đến mấy cũng không đến nỗi ngay cả căn nhà cũng không giữ được.

Những tiếng xì xào bàn tán vang lên, khiến động tác vuốt râu của Khương Nhị gia chợt khựng lại. Chẳng hiểu sao, đôi mắt trong veo của Khương Oản như nhìn thấu tim gan, khiến đáy lòng hắn không khỏi chột dạ.