Chương 19

Hôm nay, nàng ra ngoài một mình không có Hỉ Nguyệt đi cùng. Sau khi làm lại giấy tờ nhà đất, nàng ghé qua con phố nhà Khương Nhị Thúc, hỏi thăm một lát thì mới hay cả nhà ông ta đã dọn đi rồi.

Xem ra Khương Nhị Thúc không tìm được nàng nên đành bỏ cuộc, có lẽ đã gom góp của cải về quê cũ Giang Nam.

Nghĩ đến việc ruộng đất hương hỏa tạm thời rơi vào tay lão cáo già đó, Khương Oản siết chặt tay, hừ lạnh một tiếng. Ông ta đã nuốt của nàng bao nhiêu, sau này nàng nhất định sẽ bắt ông ta phải nhả ra bấy nhiêu, thậm chí là gấp bội.

Đi ngang qua Phường Thị ở Đông thành, Khương Oản thấy Linh Lung Các của mình đã đổi chủ, chưởng quỹ và tiểu nhị bên trong đều là gương mặt xa lạ. Nàng cố nén nỗi chua xót trong lòng, vừa định quay đi thì một chiếc xe ngựa lộng lẫy dừng lại ngay trước cửa Linh Lung Các.

“Khương Oản.”

Người ngồi trong xe không xuống mà chỉ vén rèm cửa sổ lên, gọi nàng lại.

Khương Oản nhìn rõ người vừa tới, khẽ nhướng mày.

Lương Tư Vi nghiêng đầu, đảo mắt đánh giá Khương Oản từ trên xuống dưới rồi vừa lắc đầu vừa tấm tắc thở dài: “Thật sự là cô sao? Lúc nãy nha hoàn nói nhìn từ xa giống cô, ta còn không tin đấy. Lại gần mới dám nhận ra đúng là Khương đại cô nương đây mà.”

“Khương gia gặp phải biến cố lớn thế này, ta cũng chỉ vừa nghe tin. Nghe nói cô đã bị người ta đuổi ra khỏi nhà, ai da, tiếc thay, tiếc thay.”

Miệng thì nói vậy, nhưng nét mặt của Lương Tư Vi lại là vẻ tiếc nuối pha lẫn hả hê không sao giấu được.

Khương Oản: ...

Chắc là tiếc vì không được tận mắt chứng kiến màn kịch hay đó thì có.

Nhà họ Lương kinh doanh tơ lụa, không có nhiều qua lại làm ăn với nhà họ Khương. Thế nhưng, Lương Tư Vi và Khương Oản từ nhỏ đã như nước với lửa, hễ gặp mặt là cà khịa nhau. Đa phần người chiếm ưu thế đều là Khương Oản, nguyên nhân cũng chỉ có một...

Là do "bệnh ghen ăn tức ở"!

Lương Tư Vi tuy là con gái của chính thất, nhưng trên còn có các tỷ tỷ, dưới lại có mấy muội muội con vợ lẽ. Chị em đông mà của cải trong nhà có hạn, không thiếu cái này cũng hụt cái kia.

Khương Oản thì khác, nàng muốn gì Khương viên ngoại cũng chiều. Nhớ năm ngoái, tiệm lụa nhà họ Lương vừa về mấy tấm lụa Vân Lăng thượng hạng. Các tỷ muội trong nhà còn đang tranh nhau, Lương Tư Vi chính là người không có phần. Ấy vậy mà chớp mắt một cái, Khương Oản đã diện một bộ váy may từ chính tấm lụa đó, xuất hiện lộng lẫy kiêu sa trong lễ cập kê của mình.

Lần đó, nàng còn cố tình lượn lờ trước mặt Lương Tư Vi, khiến cô ta tức đến mức chua loét cả người, vừa đố kỵ lại vừa ngưỡng mộ. Vừa chướng mắt nhưng lại bất lực không làm gì được. Nay thời thế đổi thay, Khương viên ngoại vừa gặp chuyện, Khương Oản đến chỗ nương thân cũng không có, còn bị đuổi ra khỏi nhà. Lương Tư Vi nghe tin vừa kinh ngạc vừa mừng thầm, đã ủ sẵn trong bụng bao lời châm chọc, hôm nay cuối cùng cũng có cơ hội trút ra.