Chương 14

Hỉ Nguyệt nghe vậy lại càng thấy xót xa.

Đã mất công đến đây thì không thể về tay không. Từ khi tới Bắc thành, hai ngày nay chủ tớ họ bận tối mắt tối mũi, nhân lúc hôm nay có thời gian phải tranh thủ dạo một vòng cho thỏa thích.

Phường Thị vô cùng náo nhiệt, người đi lại như mắc cửi. Nhìn trang phục thì đa số đều là dân thường, dù sao thì bậc quyền quý cũng chẳng mấy khi đặt chân đến chốn xô bồ này, họ thích đến Phường Thị ở Đông thành và Tây thành hơn.

Phố xá đông đúc, hàng quán cũng vô vàn. Hai bên đường, các cửa tiệm san sát, những gánh hàng rong chen chúc nhau, hàng hóa bày ra la liệt, tiếng rao hàng vang lên không ngớt. Khương Oản chợt thấy một tiệm đồ gốm nằm cạnh tấm biển hiệu của bà mối và tiệm kéo sợi, nàng liền kéo Hỉ Nguyệt sang xem.

Trong tiệm, Khương Oản chọn một đôi bình gốm cổ dài, rồi lấy thêm mấy món chai lọ đủ kích cỡ. Cuối cùng, nàng ngó nghiêng một vòng vẫn không tìm thấy thứ mình cần, bèn hỏi chủ tiệm có nhận đặt làm riêng không.

Chủ tiệm nhìn hai người một lượt rồi hỏi họ muốn đặt làm kiểu gì.

Thứ Khương Oản muốn đặt là loại bát sứ nhỏ vừa lòng bàn tay, có thể cầm gọn gàng để pha chế mỹ phẩm.

Việc này không khó nên chủ tiệm đồng ý ngay, lại còn không tính thêm tiền công. Khương Oản mừng rỡ, bèn mua thêm mấy cái chậu gốm.

Hỉ Nguyệt lẳng lặng đi theo trả tiền: “...”

Từ xa hoa đến tằn tiện quả là một chặng đường gian nan. Từ một tiểu thư lá ngọc cành vàng của thủ phủ Giang Nam, nay trở thành người khởi nghiệp đến một đồng cũng phải bẻ làm đôi mà tiêu. Khương Oản nhất thời vẫn chưa quen được với những ngày tháng túng thiếu này.

Haiz, nhưng cũng không phải nàng thấy gì mua nấy. Nàng đã liệt kê một danh sách dài những thứ cần sắm sửa cho thẩm mỹ viện và cứ theo đó mà mua. Không ít món trong đó đã bị nàng tạm gạch đi, đợi sau này có tiền rồi sắm sau. Nàng đã cố gắng tiết chế lắm rồi.

Huống hồ, có những thứ ở đây vốn dĩ không có, nàng chỉ đành tìm đồ khác thay thế.

Trên đường về, hai người nghe thấy phía trước có tiếng xôn xao huyên náo, loáng thoáng còn có tiếng khóc nức nở thê lương. Khương Oản không có hứng hóng chuyện, đang định kéo Hỉ Nguyệt rẽ sang lối khác thì đám đông bỗng hoảng loạn dạt cả ra. Một đội thiết kỵ mấy chục người mặc hắc y huyền giáp đang tiến đến từ đại lộ trung tâm. Tiếng móng sắt nện xuống mặt đường đều đều, không nhanh không chậm.

Giữa vòng vây của đội thiết kỵ là ba chiếc xe tù, tiếng khóc bi thương chính là văng vẳng ra từ đó.

Hai chiếc xe tù phía sau nhốt đầy nam nữ già trẻ trong những bộ áo tù nhân. Ai nấy đều đầu bù tóc rối, co rúm vào nhau, tiếng khóc ai oán không dứt. Nhìn làn da trắng nõn mềm mại hở ra bên ngoài lớp áo tù, có thể đoán họ đều xuất thân quyền quý. Phải sống trong nhung lụa mới có được làn da như vậy.

Nhưng giờ đây, đối mặt với số phận sắp tới, họ chẳng còn tâm trí nào để bận tâm đến vinh quang và thể diện ngày xưa, chỉ còn lại nỗi sợ hãi và tuyệt vọng tột cùng trước cái chết.

"Lũ tay sai của triều đình! Các ngươi chuyên quyền độc đoán, hãm hại trung lương, coi luật pháp Đại Thừa như cỏ rác! Còn đâu thiên lý, còn đâu vương pháp!"