Nhưng vận may của Tạ Từ cũng chỉ kéo dài tới khi mở cánh cửa phòng cháy thông với tầng B1 ra.
Chỉ mới vừa kéo cửa ra, mấy khuôn mặt tang thi dữ tợn đã lập tức nhìn về phía Tạ Từ.
Cô không chắc tang thi có nhìn thấy mình hay không, nhưng khi đối diện với đôi mắt tối om kia, đôi chân cô có hơi nhũn ra.
Cái mũi của con tang thi cách cô gần nhất giật giật, khuôn mặt đen như than run run, lộ ra một nụ cười rất “thân thiện”, sau đó vụng về mà vung hai cái móng vuốt cứng đờ, chậm rãi đi về phía cô.
Hai con tang thi đứng sau lưng nó cách đó không xa cảm nhận được chuyển động thì cũng theo đuôi đi tới.
Tạ Từ liều mạng nhịn lại xúc động muốn chạy trốn. Cô nắm chặt cây gậy đánh golf trong tay, thừa dịp tang thi lao tới mà nhanh chóng nghiêng người tránh đi, sau đó giơ gậy golf lên, dùng hết sức đập mạnh một cái lên ót nó.
Cái gáy tang thi rất mềm, nên bị một gậy của Tạ Từ đánh cho thủng lỗ. Máu đen lập tức phun ra, tang thi ngã gục xuống đất.
Tình huống này khiến Tạ Từ thở phào một hơi.
Với tình huống trước mắt, hẳn là tang thi vẫn còn có những nhược điểm trí mạng giống như con người.
Lúc này, hai con tang thi khác cũng đã tới gần. Tạ Từ còn mơ hồ nghe thấy những tiếng tang thi khác đang gào rống. Có lẽ tiếng động ở đây đã làm kinh động tới những con tang thi khác.
Nghĩ tới đây, Tạ Từ quyết định tốc chiến tốc thắng. Cô phải nhanh chóng giải quyết hai con tang thi trước mắt, nếu không đợi đám tang thi khác tới, sợ là muốn chạy thoát sẽ rất khó.
Khóe mắt cô liếc thấy hai bình chữa cháy ở ven đường, liền quyết đoán đẩy ngã bình chữa cháy xuống đất, rồi dùng sức đá nó lăn về phía tang thi.
Chỉ số thông minh của tang thi rất thấp, dù nhìn thấy bình chữa cháy lăn về phía mình cũng không biết trốn tránh mà còn tiếp tục đi tới. Sau đó, kết quả giống hệt như khi “đánh bowling”, cả hai con đều bị tông ngã ra đất.
Tạ Tự thấy thế thì nhanh chóng vọt qua, liều mạng vung gậy golf, đánh mạnh xuống đầu tang thi, đánh tới khi đầu hai con tang thi nở hoa, máu thịt lẫn lộn mới dám dừng tay.
Sau khi giải quyết tang thi, Tạ Từ không dám dừng lại mà móc chìa khóa xe trong túi ra, nhanh chóng chạy vào gara tìm xe của nhà nguyên chủ.
Cô không có ký ức của nguyên chủ, nên không biết xe của họ trông như thế nào, chỉ có thể chạy tới từng khu, dùng điều khiển từ xa trên khóa để tìm kiếm.
Trừ cách này ra, cô không còn cách nào khác, chỉ mong sao thần may mắn phù hộ cho chính mình một chút.
Tạ Từ cũng đã nghĩ tới khả năng xe của nhà nguyên chủ không nằm trong gara này. Nhưng trong tiềm thức, cô vẫn tin rằng hệ thống sẽ không “chơi xấu” mình đến mức đó.
Đoạn đường hai mươi mấy cây số, nói xa không xa, nói gần không gần. Nếu không có phương tiện di chuyển thay thế, chỉ dựa vào đôi chân để đi bộ suốt chặng đường... Coi như cô có đủ sức thì cũng chưa chắc có thể đối phó được hết các tình huống nguy hiểm xảy ra ven đường.
Tạ Từ vừa tìm xe vừa quan sát động tĩnh xung quanh.
Gara rất lớn, cô tìm hết một nửa vẫn không gặp phải tang thi, nhưng tình huống trong này không hề tốt hơn cảnh tượng cô đã thấy trong sân bóng rổ lúc trước.
Trên mặt đất, đâu đâu cũng có thể thấy những vệt máu đã khô cạn và những mảng thịt nát rơi vãi. Dọc lối ra nối từ gara vào, thi thể nằm vắt ngang vắt dọc, cái nào cái nấy đều chết trong tư thế dữ tợn, cảnh tượng ghê rợn đến nghẹt thở.
Tạ Từ chỉ mới liếc mắt một cái đã không nhịn được mà nôn khan.