Chương 7

Giọng nói của hệ thống vừa vang lên, Tạ Từ liền thấy hoa mắt, một không gian vuông vắn xuất hiện trong biển ý thức của cô. Mặc dù đang nhắm mắt, nhưng cô vẫn có thể thấy rõ cảnh tượng bên trong, hệt như cả người đang ở trong đó vậy.

Chuyện vui xuất hiện quá bất ngờ, khiến Tạ Từ vô cùng hưng phấn. Cô gấp gáp bỏ thử cây gậy đánh golf vào trong.

Sau khi thử đi thử lại vài lần, cuối cùng Tạ Từ đã xác định được đây là một không gian có thể dùng suy nghĩ để thao tác. Chỉ cần nghĩ một cái, cô có thể bỏ vật phẩm vào hoặc lấy ra.

Không gian trong nhẫn này cũng rất lớn, ước chừng rộng bằng hai cái sân bóng rổ cộng lại. Trên dưới bốn phía đều được bao bọc vằng bức tường trắng tinh, hệt như một cái hộp vuông vức. Trong không gian không hề có nguồn sáng nào, nhưng lại rất sáng sủa.

Nghĩ tới đây, Tạ Từ quyết đoán đi vào phòng bếp, dán bàn tay lên tủ lạnh. Cô vừa nghĩ xong, tủ lạnh đã lập tức biến mất, rồi xuất hiện trong nhẫn không gian.

Sau đó cô lại thử thu thêm rất nhiều đồ, rồi rút ra một kết luận: Trong phạm vi dung lượng cho phép, nhẫn không gian có thể chứa đựng tất cả vật phẩm chết.

Đương nhiên, cô còn chưa thử vật sống, nhưng trước mắt có thể xác định là chính cô không cách nào tiến vào không gian được.

Có phát hiện này, Tạ Từ quyết đoán thu hết tất cả những thứ dùng được trong nhà vào. Nơi nào cô đi tới, đều giống hệt như bị đàn châu chấu quét qua mà lập tức trở nên trống vắng.

Mạt thế tới, vật tư khan hiếm, rất nhiều thứ sẽ trở thành tài nguyên không thể tái sinh, càng dùng càng thiếu, nên đương nhiên cô không ngại nhiều.

Số vật tư đựng đầy trong ba lô leo núi đã được cô chuyển bớt vào không gian. Thay vào đó, cô đổi thành một ít đồ ăn vặt có trọng lượng nhẹ, vừa có thể giảm bớt gánh nặng, cũng có thể che mắt mọi người.

Thu vật tư xong, Tạ Từ không hề ở lại mà đeo ba lô lên, cầm gậy đánh golf chuẩn bị ra ngoài.

Trước khi ra ngoài, cô nhìn qua mắt mèo quan sát thử xung quanh, thấy ngoài cửa không có tang thi. Căn nhà đối diện nhà cô đang đóng chặt cửa, cũng không biết trong đó có tang thi hay không.

Cô cẩn thận đẩy cửa ra, nín thở nghiêng tai lắng nghe thử tiếng động bên ngoài một chút, xung quanh rất yên tĩnh.

Tạ Tự suy nghĩ, rồi lựa chọn đi cầu thang bộ.

Đi thang máy tuy nhanh, nhưng lại có quá nhiều nguy hiểm tiềm ẩn. Cô không cách nào xác định được trong thang máy có tang thi biến dị đang ẩn nấp hay không, cũng không cách nào bảo đảm khi đi thang máy xuống sẽ không bị tang thi chặn đường.

Lỡ như cửa thang máy vừa mở ra, một đám tang thi ùa vào, cô sẽ trở thành ba ba chui đầu vào rọ, muốn tránh cũng không tránh được. Cô đã trải qua cảm giác như vậy khi vừa mới xuyên tới đây rồi, không muốn lại giẫm lên vết xe đổ nữa.

Sự thật chứng minh, lựa chọn của Tạ Từ không sai. Cô đi thẳng một lèo xuống tới tầng một cũng không hề đυ.ng tới một con tang thi nào.

Cửa an toàn của tầng nào cũng đóng chặt, có lẽ bình thường rất ít khi có người đi thang bộ.

Tạ Từ xuống tới tầng một cũng không có dừng lại, mà tiếp tục đi xuống tầng B1.

Tầng B1 là khu gara ngầm của chung cư, lúc cô càn quét vật tư trong phòng khách đã phát hiện ra một chiếc chìa khóa, nên quyết định sẽ lái xe chạy tới nhà trọ.