Chương 40

Cô mở túi hệ thống ra, quả nhiên nhìn thấy một tấm thẻ mạ vàng đang lặng lẽ nằm trong đó. Tạ Từ bấm sử dụng, thẻ lóe sáng rồi biến mất.

[Đinh! Hệ thống điện trong khách sạn đã được khởi tạo, mong người chơi cẩn thận sử dụng điện, đề phòng cháy nổ.]

Vậy là xong rồi à?

Tạ Từ ngơ ngác nhìn quanh phòng, cuối cùng thấy bên giường có hai ổ cắm điện. Cô liền lấy đèn bàn ra cắm thử, quả nhiên có điện.

Nhưng trong khách sạn chưa có đèn, chắc phải tự lắp.

[Đinh! Hệ thống phát hiện nhu cầu lắp đặt của người chơi, xin mời mua vật phẩm cần thiết trong cửa hàng hệ thống và chỉ định vị trí lắp, quản gia hệ thống sẽ phục vụ ngay.]

“Hệ thống.” Tạ Từ im lặng một lát, nét mặt thay đổi: “Cậu thật sự nghe được suy nghĩ của tôi đúng không?”

Hệ thống: [...]

“Tôi biết cậu hiểu được lời tôi nói.” Tạ Từ nhướng mày, giọng điệu chắc chắn.

Hệ thống vẫn im lặng.

“Ra đây! Không thì tôi nghỉ làm luôn!” Cô dằn giọng.

[Hệ thống quản lý khách sạn số 0 xin được phục vụ bạn, xin hỏi người chơi có yêu cầu gì?]

Cuối cùng hệ thống cũng không giả chết nữa, cất giọng lạnh nhạt, mang theo chút bất đắc dĩ.

“Yêu cầu thì tạm thời không có, tôi chỉ muốn hỏi vài câu.”

[Được, xin mời người chơi.]

“Câu thứ nhất, vì sao tôi lại đến đây?”

[Người chơi thân mến, bạn được lựa chọn ngẫu nhiên từ vị diện trò chơi. Hệ thống này chỉ phụ trách phục vụ sau khi liên kết với bạn!]

“Tốt. Câu thứ hai, ở thế giới trước, tôi đã chết rồi phải không?”

Dù trong lòng đã có đáp án, nhưng cô vẫn muốn xác nhận lại.

[Đúng vậy, những người được chọn vào vị diện trò chơi đều là người đã chết!]

“Ừm. Câu thứ ba, tôi có thể quay lại thế giới cũ không?”

[Không thể, người chết không thể sống lại, hệ thống trò chơi cũng không có năng lực hồi sinh!]

“Tôi biết rồi.”

[Người chơi còn câu hỏi nào khác không?]

“Câu cuối cùng, vì sao cậu lại giả vờ không hiểu lời tôi nói?” Tạ Từ trầm mặc một lúc rồi hỏi ra nghi ngờ cuối cùng.

[Khụ...] Hệ thống khẽ ho một tiếng rất nhân tính hóa: [Nếu người chơi cứ luôn bị truy hỏi mãi một câu, chắc cũng sẽ chọn làm như tôi thôi!]

“Ý cậu là, trước tôi còn có nhiều người hỏi cậu như vậy? Họ cũng là người chơi?” Cô nắm bắt được thông tin then chốt.

[Đúng thế!] Giọng hệ thống lộ ra chút mất kiên nhẫn: [Người chơi đã hỏi sáu câu rồi đấy!]

“Được, cảm ơn vì câu trả lời, tôi không còn gì thắc mắc nữa.”

Đã có đáp án mình muốn, Tạ Từ cũng rất thức thời không hỏi tiếp để chọc giận hệ thống, dù trong lòng cô vẫn còn nhiều điều chưa rõ, nhưng cũng không cần phải vội.

Hệ thống trả lời xong liền biến mất, y như một nhân viên đến giờ tan ca.