Chương 39

Nhưng giọng hệ thống vẫn tiếp tục: [Mời người chơi vào khu nhà nhân viên để xem các mẫu ký túc xá.]

[Mẫu 1: Nhà đơn thoải mái, mở khóa với 2 điểm hệ thống.]

[Mẫu 2: Nhà đôi thân thiện, mở khóa với 4 điểm hệ thống.]

[Mẫu 3: Căn hộ một phòng cổ điển, mở khóa với 8 điểm hệ thống.]

[Mẫu 4: Căn hộ hai phòng cao cấp, mở khóa với 12 điểm hệ thống.]

[Mẫu 5: Căn hộ ba phòng sang trọng, mở khóa với 24 điểm hệ thống.]

[Còn nhiều mẫu đẹp khác đang được xây dựng, xin hãy đón chờ nhé...]

Tạ Từ: “Cho hỏi, tôi có thể xin ở trong ký túc của xá nhân viên được không?”

Hệ thống không trả lời, nói xong câu cuối liền biến mất. Âm thanh máy móc cuối cùng hơi nhướng lên, như mang chút vui mừng khó hiểu.

Tạ Từ: “...”

Bữa cơm hôm đó cô nấu không được ngon, tâm trạng chẳng thoải mái chút nào.

“Bà chủ, khoai tây này nếu chiên lên thì sẽ ngon hơn.” Đỗ Kỳ Trí gắp khoai tây cho vào miệng, mặt méo đi một chút, rồi nhỏ giọng góp ý.

Sau khi ký hợp đồng nhân viên, anh ấy đã đổi cách xưng hô gọi cô là bà chủ, nói là để thể hiện sự tôn trọng.

Nhưng là một người trong mắt chỉ có đồ ăn, anh ấy hoàn toàn không nhận ra tâm trạng không vui của cấp trên mới lúc này.

“Đây là khoai tây chua cay.” Tạ Từ liếc anh ấy một cái.

“À? Ha ha ha, ra là khoai tây chua cay à, chua thật đấy!” Đỗ Kỳ Trí cười gượng, tiếp tục nhảy nhót trên bãi mìn.

Tạ Từ nhìn anh ấy không nói gì.

“Chị nấu ngon lắm.”

Đường Đường rất tinh ý, cảm nhận được chị không vui thì vội dùng đôi đũa tập ăn có hình hoạt hình mà cô mua cho của mình, gắp một miếng khoai tây cho vào miệng nhai, ngọt ngào nịnh.

Sáng nay cậu bé từ chối được đút ăn, nên Tạ Từ đã mua cho cậu một bộ đồ ăn trẻ em. Thấy cậu dùng tốt, cô cũng yên tâm để cậu tự ăn.

Tâm trạng Tạ Từ lập tức tốt lên, mỉm cười gắp cho cậu bé một cái đùi gà: “Đường Đường, ăn đùi gà đi.”

“Cảm ơn chị!” Đường Đường bỏ đũa xuống, ôm đùi gà cắn một miếng rồi khen tiếp: “Ngon quá!”

Thấy Đường Đường ăn ngon lành, Tạ Từ cũng có cảm giác thèm ăn. Cô quên mất chuyện lúc trước, bữa cơm kết thúc vui vẻ.

Sau bữa ăn, cô sai Đỗ Kỳ Trí đi dọn các phòng khác của khách sạn.

Cô dỗ Đường Đường ngủ trưa rồi mở hệ thống ra, vào khu nhà nhân viên để nghiên cứu xây dựng ký túc xá.

Khu nhà nhân viên cũng là dạng danh sách, năm tấm thẻ màu xám chưa mở hiện ra, ảnh bìa là phối cảnh nội thất tinh xảo.

Tạ Từ nhìn từ trên xuống, có nhà đơn thoải mái, nhà đôi thân thiện, căn hộ một phòng cổ điển, hai phòng cao cấp, ba phòng sang trọng. Tất cả đều bị khóa.

Tạ Từ bấm vào thẻ đầu tiên, tiêu 2 điểm hệ thống để mở mẫu nhà đơn thoải mái.

Sau khi mở khóa có thể xem ảnh VR toàn cảnh. Mẫu nhà đơn là dạng căn hộ khách sạn, có nhà vệ sinh riêng, giường đôi, tủ quần áo lớn và bàn ghế làm việc.

Giá một nhà là 100 điểm tài phú/bộ.

Tạ Từ chọn 1 bộ, bấm mua.

[Đinh! Hệ thống phát hiện người chơi chưa có đất xây, xin người chơi hãy vào bản đồ toàn cảnh khách sạn, dùng tinh hạch mua khu đất mới để mở rộng phạm vi khách sạn.]

... Sao không nói sớm?

Nếu hệ thống là người, cô đã túm tai nó mà quát cho một trận rồi, tiếc là không phải.

Cô đành mở lại giao diện chính lên, rồi phát hiện quanh khu khách sạn đã xuất hiện thêm các mảnh đất có thể mở khóa.

Tạ Từ đoán có lẽ hệ thống phát hiện cô thu thập được tinh hạch nên tự động mở tính năng mở rộng đất.

Cô cứ tưởng tinh hạch chỉ được dùng để đổi điểm hệ thống, may mà chưa kịp đổi, không thì đúng là dở khóc dở cười.

Hệ thống này làm việc lặng lẽ và không theo quy tắc quá.

Tạ Từ thầm phàn nàn, rồi nhanh chóng xem qua các khu đất xung quanh, cuối cùng chọn mảnh đất sát sân sau khách sạn, tốn hai viên tinh hạch, mở rộng được hai trăm mét vuông.

Sau khi mua đất, tường sân sau lập tức kéo dài, bao trọn cả khu mới.

[Đinh! Chúc mừng người chơi, tổng diện tích khách sạn đạt 500m2, cấp khách sạn tăng lên 2, kinh nghiệm +1000. Hệ thống khen tặng một thẻ cung cấp điện cho khách sạn, đã gửi vào balo hệ thống, mời người chơi tự mình kiểm tra.]

Thẻ cung cấp điện?

Nghe thấy phần thưởng này, Tạ Từ lập tức tỉnh táo. Những ngày sống không có điện thật sự quá khó chịu!