Anh ấy lục tung cả người cũng không tìm ra thẻ phòng.
Tạ Từ nhìn cánh cửa sau lưng anh ấy, đẩy cửa bước vào, rồi nhanh chóng tìm thấy thẻ phòng đang nằm trên giường Đỗ Kỳ Trí, sau đó quay đầu nhìn anh ấy tập tễnh đi vào.
“Hóa ra để quên trên giường, thảo nào tìm hoài không thấy.” Đỗ Kỳ Trí gãi đầu, bộ dạng như vừa hiểu ra, rồi lại nghi hoặc: “Nhưng sao tôi lại bị văng ra ngoài cửa?”
“Có lẽ thẻ phòng hết hạn rồi.” Tạ Từ nhìn thử thời gian hệ thống, 12 giờ 03 phút.
Nếu đoán không lầm, Đỗ Kỳ Trí bị ném ra ngoài đúng lúc 12 giờ. Hệ thống xác định hợp đồng hết hạn vào 12 giờ trưa, nên mới đá anh ấy ra khỏi phòng.
“Hả? Thì ra là vậy.”
Nghe cô nói vậy, Đỗ Kỳ Trí cũng nhớ lại chuyện mình chỉ thuê phòng một ngày, vẻ mặt có hơi xấu hổ.
“Xem ra tôi nên rời đi thôi.” Anh ấy cười khổ một tiếng, xách túi xoay người muốn rời khỏi.
“Không định ở lại làm công à?”
“Cô đồng ý nhận tôi rồi sao?” Đỗ Kỳ Trí khựng bước, vui mừng quay đầu lại.
“Ừm, bao ăn bao ở, còn tiền lương... Tôi tính cho anh theo phần trăm nhé?” Tạ Từ xoa cằm trầm ngâm nói: “Đến giờ khách sạn của tôi mới chỉ tiếp đãi được một mình anh, nên vẫn chưa bắt đầu có lãi. Sau này, hễ là khách do anh chiêu mộ, tôi sẽ chia cho anh hai phần. Thấy sao?”
“Cô em, cô thật sự tốt quá! Được ở chỗ này thì dù không có lương tôi cũng làm!” Đỗ Kỳ Trí cảm động nói.
Cô em Tạ Từ này đúng là người tốt bụng, ở thời mạt thế mà có được đãi ngộ thế này thì không biết bao nhiêu người muốn tranh nhau đến vỡ đầu chảy máu. Vận may của anh ấy thật tốt, ngày thứ hai sau tận thế đã vô tình ôm được đùi vàng, từ nay chẳng còn phải lo sợ gì nữa!
“Vậy là anh đồng ý rồi?”
“Đồng ý! Đồng ý không thể đồng ý hơn được nữa!” Đỗ Kỳ Trí gật đầu lia lịa.
[Đinh! Hệ thống phát hiện một nhân viên tiềm năng, đã kích hoạt giao diện quản lý nhân viên cho bạn, đang tải tính năng mới...]
[Đinh! Tính năng mới đã tải xong! Hệ thống đã tạo cho bạn một thẻ nhân viên, xin người chơi nhanh chóng liên kết với nhân viên tiềm năng.]
[Nhắc nhở thân thiện: Người chơi có thể vào hộp thư hệ thống để nhận thẻ nhân viên.]
Lời của Đỗ Kỳ Trí vừa dứt, một chuỗi âm thanh hệ thống đã vang lên trong đầu Tạ Từ.
Cô nghĩ một lát, rồi vẫn quyết định xem trước tính năng mới của hệ thống.
“Anh xuống sảnh nghỉ một lát đi, tôi xử lý xong chút việc rồi sẽ xuống tìm anh.” Cô dặn Đỗ Kỳ Trí, rồi dắt Đường Đường ra khỏi phòng số một, trở về phòng mình.
Đỗ Kỳ Trí nhìn theo cô rời đi rồi mới xách balo xuống lầu.
Tạ Từ vào phòng, lập tức mở giao diện hệ thống lên. Quả nhiên hệ thống đã được cập nhật. Bên cạnh biểu tượng cửa hàng trên bảng điều khiển ban đầu đã có thêm nút “Quản lý nhân viên”. Cô bấm vào là giao diện quản lý nhân viên.
Giao diện này chia thành bốn mục: Tin nhắn, danh bạ, hộp thư, và khu nhà nhân viên. Ba mục đầu đều ở dạng danh sách, có thể chuyển đổi bằng cách bấm chọn.
Hiện tại mục tin nhắn và danh bạ đều trống, chỉ hộp thư có dấu chấm đỏ báo có tin mới. Mục khu nhà nhân viên tạm thời chưa mở.
Tạ Từ chọn mục hộp thư, bên trong có một thư do hệ thống gửi tới, mở ra liền thấy là thẻ nhân viên. Cô bấm nhận, thẻ lập tức rơi vào tay.
Thẻ nhân viên trông không khác gì thẻ phòng trước đây, chỉ khác là con số Ả Rập trên đó được thay bằng ba chữ “Thẻ nhân viên”. Cô bấm vào chữ trên thẻ, vẫn cần ghi vân tay.
Tạ Từ tắt giao diện hệ thống, cầm thẻ chuẩn bị đi tìm Đỗ Kỳ Trí thì Đường Đường bỗng kéo góc áo cô, chu môi nhìn cô đầy đáng thương: “Chị, Đường Đường đói.”
Lúc này cô mới nhớ là đã muộn rồi.
“Đường Đường ăn chút bánh quy trước nhé, chị đi nấu cơm ngay đây.” Cô vội nhét thẻ vào túi, lấy bánh quy từ trong không gian ra đưa cho cậu bé.
Nói xong, cô bế Đường Đường xuống lầu.
Đến sảnh, Tạ Từ giao Đường Đường cho Đỗ Kỳ Trí trông giúp, rồi lấy thẻ nhân viên trong túi ra đưa cho anh ấy, dặn anh ấy ghi vân tay, sau đó vào bếp nấu ăn.
Lúc này có thêm người phụ giúp đúng là rất tiện. Cô không cần phải lúc nào cũng canh Đường Đường nữa, làm việc cũng tập trung hơn.
[Đinh! Thẻ nhân viên đã liên kết thành công, chúc mừng người chơi chiêu mộ được một nhân viên! Giám định thấy cấp bậc nhân viên là tốt, thưởng 500 điểm kinh nghiệm, mong người chơi hãy cố gắng hơn nữa!]
[Đinh! Khu nhà nhân viên đã mở! Để tăng cảm giác gắn bó của nhân viên và đảm bảo hòa khí trong đội, xin người chơi hãy nhanh chóng xây dựng ký túc xá, cho nhân viên một bến cảng ấm áp đầy yêu thương.]
Tạ Từ đang cắt rau thì tiếng hệ thống lại đột nhiên vang lên không đúng lúc. Nghe phần đầu cô vẫn còn bình thản, nhưng nghe đến phần sau thì suýt cắt vào tay.
Một bến cảng ấm áp đầy yêu thương?
Cô chủ như cô còn phải ở tạm trong phòng cho khách đây này!
Tạ Từ thật sự muốn túm hệ thống ra hỏi, có ai làm chủ khổ như cô không?