Quả cầu ánh sáng lao nhanh như chớp, trong chớp mắt đã chui vào cửa sổ tầng hai.
Người đang trốn trong tầng hai cảm thấy giữa trán đau nhói, sợi dây liên kết giữa mình với đám tang thi bỗng nhiên đứt đoạn, mất liên lạc hoàn toàn.
Tinh thần lực!
Người kia tái mặt, lập tức kéo rèm lại, tránh xa cửa sổ.
Quả cầu ánh sáng trắng đánh một chiêu trúng đích rồi quay trở về, trở lại trong đầu Đường Đường.
Thấy rèm cửa tầng hai được kéo lại, Đường Đường thu hồi ánh mắt, ngáp nhẹ một cái.
Bên này, Tạ Từ và Đỗ Kỳ Trí đang dốc toàn lực đối phó với tang thi, hoàn toàn không biết Đường Đường đã thầm giúp họ giải quyết một mối họa lớn.
Họ phát hiện, đám tang thi vốn còn đang hung hãn tấn công và rình rập họ đột nhiên dừng hành động, đứng ngây ra như mất đi phương hướng.
Nếu nói trước đó chúng giống như dã thú mất lý trí, thì giờ đây lại giống như những con rối vô hồn, đến cả bản năng công kích cũng không còn.
Chuyện này quá kỳ quái!
Hai người nhìn nhau, đều thấy sự cảnh giác trong mắt đối phương.
Phải rời khỏi đây ngay!
Tuy nhiên, trước khi đi, Tạ Từ còn một việc cần làm. Cô nhìn về những cái xác cháy đen đã tắt lửa, nhanh bước tới, cố nén nỗi sợ trong lòng, cúi xuống nhặt mấy viên tinh hạch rơi dưới đất.
“Cô làm gì vậy?” Đỗ Kỳ Trí thấy cô không lo trốn mà còn lật xác thì ngạc nhiên hỏi.
“Tìm tinh hạch, anh cũng làm đi, màu trắng.” Tạ Từ trả lời ngắn gọn, tay vẫn không ngừng nhặt, rất nhanh đã tìm được bốn, năm viên.
Nghe vậy, Đỗ Kỳ Trí cũng bắt đầu lật xác, chẳng mấy chốc hai người đã thu nhặt được hơn hai mươi viên tinh hạch.
Thu dọn xong, hai người không nấn ná nữa, mang theo Đường Đường nhanh chóng rời khỏi thị trấn.
Không còn xe di chuyển, hai người vừa chạy bộ vừa đi nhanh, mất gần một tiếng đồng hồ mới bình an trở lại nhà trọ.
Khi Đỗ Kỳ Trí về đến khách sạn vẫn không vui vẻ gì, hiển nhiên vẫn chưa thoát khỏi bóng ma tâm lý mất đi người thân. Vừa vào phòng là đóng cửa nhốt mình lại.
Tạ Từ không biết nên an ủi ra sao, cô cũng ôm Đường Đường về phòng.
Thực ra, từ lúc sáng ra ngoài đến lúc về lại mới chỉ hơn ba tiếng, nhưng với cô lại như đã qua cả đời.
Tạ Từ thay quần áo, ôm Đường Đường mệt mỏi ngã lên giường, không biết đã thϊếp đi từ lúc nào.
Khi tỉnh lại, cô bị một tiếng kêu thảm làm bừng tỉnh.
Cô bật dậy khỏi giường, phát hiện cửa phòng mở toang, Đường Đường đã không còn bên cạnh.
Tạ Từ giật mình, nhớ tới âm thanh vừa rồi liền vội vàng mang giày chạy ra khỏi phòng, nhưng chưa đi được mấy bước đã dừng lại.
Cô thấy đối diện cửa phòng số 1 có một người đang nằm, còn Đường Đường đứng bên cạnh anh ta.
“Chị ơi.” Đường Đường nghe thấy tiếng động thì chạy lại nắm tay cô.
“Chuyện gì vậy?”
Tạ Từ dắt Đường Đường bước tới, nhìn người nằm dưới đất, chính là Đỗ Kỳ Trí, rồi lại nhìn chiếc balo bên cạnh anh ta.
Sao trông như người này bị đuổi ra ngoài thế?
“Cô em à, tôi cũng không biết nữa, đang ngủ ngon lành thì tự nhiên bị vứt ra ngoài.” Đỗ Kỳ Trí ôm lưng ngồi dậy, gương mặt anh tuấn nhăn nhó, vẻ mặt rất ấm ức.
Lúc bị ném ra lưng anh ta còn đập vào lan can tầng hai, suýt thì rớt xuống dưới.
“Thẻ phòng của anh đâu?” Tạ Từ nghe vậy lập tức nghĩ đến một khả năng.
“Ở trên người tôi mà!” Đỗ Kỳ Trí không hiểu sao cô lại hỏi chuyện thẻ phòng, nhưng vẫn thò tay vào túi: “Ủa? Rõ ràng đã để trong người rồi mà, sao lại mất tiêu rồi?”