Tạ Từ nhìn lũ tang thi đang dần tiến lại gần, không thúc giục, chỉ thở dài một tiếng thật khẽ.
Sự tình đã đến nước này, xem ra một trận ác chiến là không thể tránh khỏi.
Tạ Từ siết chặt gậy golf, chủ động tấn công vào vị trí yếu nhất của đám tang thi, cô vung gậy đập trúng đầu một con.
Phải nhân lúc tang thi chưa tụ lại hoàn toàn để tiêu diệt bớt vài con, nếu không đợi đến lúc chúng hoàn toàn chặn kín đường, e rằng sẽ mười phần chết chín, chỉ còn biết phó mặc cho số trời.
Cú đập vào trán khiến con tang thi hơi khựng lại một chút, máu đen chảy từ trên trán xuống, nhưng nó như không cảm thấy đau mà vẫn vung vuốt tiếp tục tiến đến gần.
Tạ Từ nheo mắt lại, hiển nhiên là trán của tang thi cứng hơn gáy rất nhiều, sức lực của cô không đủ để gây tổn thương đáng kể cho chúng. Trong điều kiện không thể tấn công vào chỗ hiểm, cô chỉ có thể dùng mưu trí.
Tạ Từ chợt lóe lên một ý tưởng, nhớ tới đống vật tư vừa thu vào không gian, cô xoay tay một cái, một gói đậu nành hút chân không hiện ra trên tay.
Cô cúi đầu nhanh chóng cắn mở bao bì, vung tay rắc đậu vào giữa đám tang thi. Chân tang thi giẫm trúng đậu, lũ lượt ngã nhào. Tạ Từ nắm đúng thời cơ, vung gậy tiến lên tiêu diệt vài con.
Lúc này, Đỗ Kỳ Trí đã điều chỉnh lại tâm trạng cũng gia nhập cuộc chiến. Anh ta điều động dị năng, trong lòng bàn tay bốc lên một quả cầu lửa đỏ, một chưởng đánh thẳng vào đám tang thi trước mặt Tạ Từ.
Quả cầu lửa chạm vào tang thi liền bốc cháy ngùn ngụt, bao trùm lấy nó, rất nhanh đã biến nó thành một người cháy rụi, không khí nồng nặc mùi thịt khét khiến người ta buồn nôn.
Đám tang thi xung quanh như có phần sợ hãi ngọn lửa này, dừng bước không dám tiến lên.
Ngọn lửa nhanh chóng thiêu rụi rồi tắt, thi thể tang thi hóa thành một cái xác cháy đen. Tạ Từ vung gậy đánh vào đầu cái xác cháy, đầu rơi xuống đất phát ra tiếng “bộp”, lăn vài vòng rồi rơi ra một tinh thể trắng.
[Đinh! Hệ thống phát hiện một viên tinh hạch cấp một, có thể đổi lấy 10 điểm hệ thống, xin người chơi thu thập ngay!]
Âm thanh hệ thống lâu ngày không nghe thấy lại vang lên.
Tạ Từ hơi khựng lại, rồi thấy thêm một quả cầu lửa nữa rơi vào đám tang thi. Lại có một con bị thiêu cháy, nhưng ngọn lửa yếu hơn lúc nãy khá nhiều.
Xem ra mỗi lần thi triển dị năng đều là một lần tổn hao lớn với Đỗ Kỳ Trí.
Cô vô thức nhìn về phía Đỗ Kỳ Trí, thấy sắc mặt anh ta đã hơi tái đi, trong lòng khẽ động, liền lấy một thùng dầu ăn từ trong không gian ra, vặn mạnh nắp, rồi liên tục hắt vào từng con tang thi đang tiến lại gần.
Đỗ Kỳ Trí nhìn ra ý định của Tạ Từ, nhưng phương pháp này quá chậm, anh ta tiến lên kéo cô ra, rồi nhấc chân đá văng thùng dầu lên không trung, nhanh chóng phóng ra một quả cầu lửa.
Cầu lửa đuổi theo thùng dầu, hai thứ chạm nhau giữa không trung, “bùm” một tiếng nổ ra những ngọn lửa lớn hơn. Ngọn lửa kèm theo dầu bắn tung tóe rơi vào giữa đám tang thi, ngay lập tức thiêu cháy cả một mảng lớn, lửa bốc cao ngút trời.
Những con tang thi không bị lửa lan đến liền hoảng loạn bỏ chạy, vòng vây tan tác như cát bụi, không còn khả năng giam giữ ba người.
Đường Đường nằm trên vai Đỗ Kỳ Trí, đôi mắt đen nhánh chăm chú nhìn vào cửa sổ tầng hai của một tòa nhà đối diện, ánh sáng trắng trong đầu cậu bé vụt một cái lao ra ngoài.