Chương 35

“Anh có thấy thị trấn này rất kỳ lạ không?” Cô quay đầu nhìn Đỗ Kỳ Trí bên cạnh, nói ra nghi hoặc trong lòng: “Từ nãy đến giờ chúng ta không thấy một con tang thi nào cả.”

Nghi hoặc trong lòng Đỗ Kỳ Trí còn nhiều hơn, đôi mày nhíu chặt thành hình chữ xuyên.

Rõ ràng hôm qua khi anh ta chạy trốn khỏi nơi này còn có rất nhiều tang thi, sao chỉ sau một đêm mà tất cả đều đã biến mất rồi?

“Chị ơi.”

Đường Đường nãy giờ vẫn luôn ngoan ngoãn nằm trong lòng Đỗ Kỳ Trí đột nhiên gọi một tiếng, gương mặt non nớt lộ ra vẻ lo sợ bất an.

Tạ Từ cúi đầu nhìn Đường Đường, đang định an ủi vài câu thì bên tai đã vang lên vài tiếng nổ lốp. Cô quay đầu nhìn lại, liền thấy ở trung tâm ngã tư, nơi đậu chiếc xe của cô, một bóng người lướt qua nhanh như chớp, chui vào con hẻm bên cạnh rồi biến mất.

“Má nó!”

Rõ ràng Đỗ Kỳ Trí cũng thấy, lập tức buột miệng chửi một câu.

Hai người nhìn nhau, vội vàng chạy về hướng chiếc xe.

Sau một hồi kiểm tra, phát hiện cả bốn bánh xe đều đã bị phá.

“Đứa nào không có nhân tính làm ra chuyện này, cẩn thận tao bắt được đấy!” Đỗ Kỳ Trí giận dữ đấm một phát lên nóc xe, nghiến răng nói.

Sắc mặt Tạ Từ cũng không dễ nhìn, ánh mắt cô nhìn về phía con hẻm nơi bóng người biến mất.

Người kia phá xe họ trong âm thầm rồi bỏ chạy, rốt cuộc là có mục đích gì?

“Chúng ta phải rời khỏi đây ngay!”

Cô không nghĩ ra đầu mối, nhưng lại vô thức ngửi thấy mùi nguy hiểm, ánh mắt sắc lại nhìn Đỗ Kỳ Trí.

Đỗ Kỳ Trí cũng nhận ra có gì đó không ổn, hai người không nói thêm lời nào, vứt lại chiếc xe bị nổ lốp mà quay đầu bỏ chạy.

Nhưng chỉ vừa chạy được hơn trăm bước, bên tai đã vang lên tiếng gào rống của tang thi, từng đợt từng đợt, vang lên từ bốn phương tám hướng, nghe đến rợn tóc gáy, dường như trong không khí còn tràn ra một mùi hôi thối nhè nhẹ.

Rất nhanh, họ phát hiện hai bên đường và trong các con hẻm nhỏ, một đám tang thi lảo đảo tuôn ra, dàn trận bao vây, dần áp sát họ.

Đây là lần đầu tiên Tạ Từ gặp nhiều tang thi như vậy, sắc mặt cô lập tức tái nhợt, mồ hôi lạnh thấm ướt cả lưng áo. Cô quay đầu nhìn Đỗ Kỳ Trí, phát hiện anh ta đang trừng mắt nhìn về một hướng, đôi mắt đỏ ngầu.

Tạ Từ nhìn theo ánh mắt anh ta, còn chưa kịp thấy rõ, người bên cạnh đã đột ngột lao về phía bầy tang thi.

Cô giật mình, vội vàng vươn tay kéo anh ta lại: “Anh điên rồi à?”

Đỗ Kỳ Trí dừng bước, quay đầu nhìn cô, vẻ mặt đầy đau khổ.

Tạ Từ sững lại.

“Ba mẹ tôi ở trong đó...” Giọng anh ta trầm thấp, mang theo nỗi bi thương và hối hận không thể nói thành lời.

Hôm qua anh ta lục tung cả thị trấn mà không tìm thấy ba mẹ mình, vốn còn ôm hy vọng họ đã rời đi...

Ai ngờ lại...

Đỗ Kỳ Trí đấm mạnh vào đầu mình một cái, cái kẹp gắp than trong tay rơi xuống đất kêu “cạch” một tiếng.

Giá mà hôm qua anh ta cẩn thận hơn chút, biết đâu... Biết đâu ba mẹ anh ta đã không chết, không bị biến thành tang thi.

Đường Đường nằm trong lòng Đỗ Kỳ Trí như cũng cảm nhận được nỗi đau của anh ta, bàn tay nhỏ bé vòng qua cổ anh ta, nhẹ nhàng vỗ vỗ vai anh ta như người lớn: “Anh ơi.”

Giọng trẻ con mềm mại như kéo thần trí Đỗ Kỳ Trí trở lại, giúp anh ta thoát khỏi bi thương tột độ.

Anh ta quỳ xuống, dập đầu ba cái về phía ba mẹ mình trong bầy tang thi.