Tạ Từ cầm gậy golf đi vào trước, Đỗ Kỳ Trí bế Đường Đường theo sát phía sau.
“Ơ? Không có ai?” Cô cẩn thận đảo mắt một vòng trong siêu thị, phát hiện bên trong không có tang thi cũng chẳng có người.
Nhưng điều khiến cô ngạc nhiên nhất là hàng hóa trên kệ siêu thị gần như chưa bị lấy đi nhiều.
Mảnh kính vỡ trước cửa siêu thị nằm rải rác bên trong, rõ ràng là có người đạp cửa xông vào từ bên ngoài.
Người đó tốn công vào được mà lại không lấy đi bao nhiêu hàng hóa, hoặc là không kịp mang đi, hoặc là không đủ sức mang đi... Giờ thì hời cho cô rồi.
Tay Tạ Từ lướt nhanh qua từng dãy kệ hàng được sắp xếp gọn gàng, chỉ trong chốc lát, hơn phân nửa siêu thị đã trống trơn.
Đỗ Kỳ Trí trố mắt nhìn hàng hóa trên kệ biến mất một cách vô lý, gần như không thể tin vào mắt mình.
“Đây... Đây là dị năng không gian à?”
Anh ta nghĩ đến một khả năng.
“Không sai.” Tạ Từ gật đầu, nhưng tay vẫn không ngừng lại.
Đã quyết định đi cùng Đỗ Kỳ Trí thì cô cũng không định giấu chuyện không gian nữa, thứ này sớm muộn gì cũng sẽ bị lộ, thà cứ thẳng thắn còn hơn.
Tất nhiên, cô cũng không định tiết lộ toàn bộ.
Nhẫn không gian khác với dị năng không gian, dễ khiến người khác nhòm ngó.
Nữ chính Bạch Lưu Ly chính là ví dụ điển hình, nên cô không định nói bí mật này cho bất kỳ ai biết.
Nghe cô thừa nhận, Đỗ Kỳ Trí lộ ra vẻ mặt “quả nhiên là vậy”.
Thực ra anh ta sớm đã phát hiện Tạ Từ có thể biến ra đồ từ hư không, chỉ là không dám hỏi.
Trong lúc hai người trò chuyện, Tạ Từ lại nhanh chóng dọn sạch vài dãy kệ. Thấy Đỗ Kỳ Trí đứng yên một chỗ không động đậy, cô nghi ngờ hỏi: “Anh không lấy ít đồ mang về sao?”
“Nếu cô em đã có dị năng không gian thế này rồi thì tôi còn lấy đồ làm gì nữa!” Đỗ Kỳ Trí chưa suy nghĩ đã buột miệng đáp.
“Anh không sợ tôi độc chiếm vật tư à?” Tạ Từ có hơi bất lực nhìn anh ta.
“Không đâu, tôi tin vào nhân phẩm của cô em.” Đỗ Kỳ Trí phẩy tay không để tâm, mặt mũi đầy vẻ “chúng ta là người một nhà”.
Tạ Từ: “... Được rồi.”
Cô thu lại ánh mắt, đi đến dãy kệ cuối cùng, gom toàn bộ vật tư trên kệ vào không gian.
Siêu thị không lớn, vật tư bên trong cũng không nhiều, thu hết vào cũng chỉ chiếm chưa đến một phần tư không gian.
Hai lớn một bé rời khỏi siêu thị, Tạ Từ đứng ở ngã tư nhìn quanh, phát hiện bên kia đường có hai cửa hàng quần áo, một tiệm đồ người lớn, một tiệm đồ trẻ con, hai tiệm đặt sát nhau.
“Đi.” Tạ Từ nhả ra một từ rồi nhấc chân đi thẳng sang bên kia, Đỗ Kỳ Trí bế Đường Đường theo sau.
Đi được vài bước, Tạ Từ đột nhiên dừng lại, lấy một vật trong không gian ra đưa cho Đỗ Kỳ Trí.
“Kẹp gắp than?” Đỗ Kỳ Trí nhìn vật trong tay, sững người, khó hiểu nói: “Cái này là?”
Đây chẳng phải là cái kẹp gắp than hôm qua anh ta dùng trong bếp sao? Tạ Từ đưa anh ta cái này làm gì?
“Cầm lấy mà phòng thân.” Tạ Từ nói xong liền tiếp tục bước đi.
Không biết có phải là ảo giác của cô hay không, cô cảm giác như vừa rồi có ánh mắt nào đó đang lén nhìn mình, nhưng lại biến mất rất nhanh.
Hai người đi đến trước một tiệm quần áo, định phá cửa xông vào thì phát hiện khóa chữ U chỉ treo trên cửa chứ không khóa. Tạ Từ nhìn qua cửa kính vào trong, có thể thấy rõ mồn một tình hình bên trong, không có người, cũng không có tang thi.