Chương 33

Thị trấn này khác với mấy ngôi làng họ đã đi qua lúc nãy, nhà cửa được quy hoạch chỉnh tề, đường xá sạch sẽ, hai bên đường là các cửa tiệm lớn nhỏ, còn có cả bồn hoa và đèn đường.

Xe dừng lại ở một ngã tư trong thị trấn.

“Cẩn thận đấy.” Đỗ Kỳ Trí quan sát xung quanh một lúc, nhắc một câu rồi mở cửa xuống xe.

Tạ Từ lấy địu trẻ em mua từ hệ thống ra, địu Đường Đường trước ngực, đeo ba lô rồi cũng xuống xe, khóa cửa lại.

“Hay là để tôi bế Đường Đường cho?” Đỗ Kỳ Trí hơi không đành lòng, do dự lên tiếng.

Cô gái nhỏ với dáng người mảnh khảnh như cành liễu, trước ngực lại đeo thêm đứa trẻ to thế kia, trong môi trường nguy hiểm này, anh ta nhìn thế nào cũng thấy không yên tâm.

“Không cần đâu.” Đúng là Tạ Từ có hơi vất vả, nhưng vẫn lắc đầu từ chối.

“Chị ơi, Đường Đường muốn anh bế.” Đường Đường đột nhiên lên tiếng.

“Sao thế, chị bế không thoải mái à?”

“Đường Đường nặng, để anh bế.” Đường Đường lắc đầu, nhìn Đỗ Kỳ Trí rồi đưa tay nhỏ ra.

Thôi xong, bị coi là cu li rồi.

Đỗ Kỳ Trí thấy nhóc con này đúng là tinh ranh.

“Cái này...” Tạ Từ có hơi ngại ngùng nhìn Đỗ Kỳ Trí, vừa bực vừa buồn cười nói: “Chúng ta không thể làm phiền anh ấy mãi được.”

“Tại sao ạ?” Đường Đường không hiểu.

“Để tôi bế đi.” Đỗ Kỳ Trí vội chen lời cắt ngang.

Anh ta thấy nếu cứ nói chuyện tiếp thế này thì chắc tới tối mất.

“Làm phiền anh rồi.” Tạ Từ thấy anh ta kiên quyết thì cũng không khách sáo nữa, tháo dây địu ra đưa Đường Đường cho anh ta.

Đỗ Kỳ Trí nhanh chóng địu Đường Đường trước ngực, dẫn Tạ Từ đi về phía bên phải ngã tư, nơi có một tiệm vàng.

Cửa tiệm là cửa cuốn, nhưng không khóa, chắc chủ tiệm gặp chuyện bất ngờ lúc đóng cửa nên chưa kịp khóa.

Đỗ Kỳ Trí thuần thục kéo cửa cuốn lên, dẫn Tạ Từ vào trong.

Trong tiệm không có ai, y như lúc anh ta rời đi hôm qua.

Anh ta đi một vòng quanh tiệm, đập vỡ kính tủ trưng bày, rồi ngoắc Tạ Từ lại: “Thích cái nào thì cứ lấy thoải mái đi!”

Bộ dạng hào sảng như thể tiệm vàng này là của anh ta vậy.

Tạ Từ đi tới, mở ba lô, vừa thò tay vào tủ kính vỡ lôi mấy chiếc vòng vàng định bỏ vào ba lô thì đột nhiên khựng lại.

“Không đúng.”

“Gì mà không đúng?”

Đỗ Kỳ Trí đang giơ tay định đập tiếp cái tủ khác thì ngơ ngác quay lại.

“Đây là vàng mạ, không có giá trị.” Tạ Từ ném đám vòng trong tay lại vào tủ.

“Gì? Vàng mạ á?” Đỗ Kỳ Trí trợn mắt, vẻ mặt cực kỳ khó tả.

“Ừ.” Tạ Từ gật đầu, kéo khóa ba lô lại nói: “Đi thôi, đi tìm vật tư khác.”

Nói rồi cô quay người đi ra ngoài, trong lòng cũng không quá thất vọng, vì chuyến này vốn không đặt mục tiêu là vàng.

“Không xem tiếp mấy cái khác à?” Đỗ Kỳ Trí cúi đầu nhìn mấy cái tủ kính khác, do dự nói.

Dù sao cũng tới rồi, xem hết một lượt không chừng vẫn còn thứ thật.

“Không cần, đều giống nhau thôi.” Tạ Từ đáp chắc nịch.

Hệ thống đã quét và báo cho cô biết, chỗ này không có món nào có thể quy đổi thành giá trị tài phú.

“Được thôi.”

Nghe vậy, Đỗ Kỳ Trí cũng không dây dưa thêm, lập tức theo sát phía sau.

Anh ta không biết Tạ Từ làm sao mà biết được, nhưng lại vô cớ tin tưởng.

Đối diện tiệm vàng là một siêu thị, mặt tiền không lớn, là cửa đôi bằng kính, trên cửa treo một cái khóa.

Nhưng kính bên phải đã bị vỡ, vừa đủ cho một người lách qua.