“Sao, không được à?” Tạ Từ liếc nhìn anh ta, cô đặt Đường Đường đã ăn no uống đủ lên ghế sofa, cúi đầu chỉnh lại ba lô của mình.
“He he, không phải không được, chỉ là không ngờ thôi.”
Dù sao hôm qua đại lão này vừa mở miệng đã nhắc đến vàng bạc châu báu, ăn mặc cũng chẳng khác gì thời chưa tận thế, trông hoàn toàn không giống người thiếu vật tư.
“Anh định trả phòng à?” Tạ Từ kiểm tra lại đồ cần mang theo rồi ngẩng đầu nhìn Đỗ Kỳ Trí, thấy anh ta đeo ba lô trên người thì hỏi.
“Không không, tôi cũng định ra ngoài thu thập vật tư thôi.” Đỗ Kỳ Trí vội vàng xua tay.
Anh ta nghèo quá rồi, không ra ngoài tìm đồ thì không đủ tiền trả tiền phòng hôm nay mất.
Tạ Từ gật đầu, lúc này mới để ý đến chữ “cũng” trong câu hỏi lúc nãy của anh ta.
“Anh rành khu vực gần đây không?” cô hỏi.
“Rành chứ, tôi rành mấy thị trấn gần đây lắm.” Đỗ Kỳ Trí vỗ ngực tự tin: “Cô em định đi tìm vàng hả? Tôi biết chỗ có đó, tôi dẫn cô đi.”
Hôm kia khi chạy trốn, anh ta từng ghé qua một tiệm vàng, còn trốn trong đó một đêm.
Biết trước cô em Tạ Từ thích mấy thứ đó thế này thì anh ta đã tiện tay lấy về vài món rồi, hối hận thật!
Tạ Từ hơi cạn lời, anh ta nhìn ra cô định đi tìm vàng chỗ nào vậy trời?
Tất nhiên, nếu có vàng thì cô cũng sẽ lấy thôi.
Nhưng Tạ Từ cũng lười giải thích, vì với cô mà nói, vàng cũng là vật tư.
“Chỗ đó cách đây bao xa?” Cô hỏi.
Nếu xa quá thì cô lo xăng trong xe không đủ.
“Từ đây đi về phía nam khoảng bốn, năm cây số, không xa lắm.”
“Trên thị trấn có trạm xăng không?”
Tạ Từ nghĩ nghĩ, quyết định tiện thể thì tìm chỗ đổ thêm xăng, sau này còn phải đi thu thập vật tư nhiều lần, xe là công cụ di chuyển quan trọng.
“Có chứ, nhưng ở thị trấn khác, hai thị trấn sát nhau thôi, không xa. Có đi không?” Đỗ Kỳ Trí hỏi.
“Đi.” Tạ Từ gật đầu, rồi liếc nhìn Đỗ Kỳ Trí, nói: “Sáng nay tôi nấu mì, để dành cho anh một phần, ăn xong rồi hãy đi.”
“Cảm ơn cô em nha!”
Đỗ Kỳ Trí nghe vậy thì mắt sáng rỡ, vui vẻ chạy vào nhà bếp sau vườn.
Tạ Từ bật cười lắc đầu, cô đã thấu bản chất mê ăn của tên này rồi!
Đỗ Kỳ Trí ăn rất nhanh, chẳng mấy chốc đã chạy ra, trên khóe miệng còn vương chút dầu mỡ chưa lau sạch.
“Cô em, tôi ăn xong rồi.” Anh ta vô tư lau miệng, cười toe đi đến trước mặt Tạ Từ: “Đi luôn không?”
“Đi.” Tạ Từ đáp một tiếng, móc cây gậy golf vừa lau sạch gài vào hông, rồi bế Đường Đường dẫn đầu đi ra cửa.
“Cô định dẫn em trai theo à?”
Đỗ Kỳ Trí trố mắt khi thấy cô đặt Đường Đường vào ghế sau xe.
Nhưng rồi anh ta nghĩ chắc vì Tạ Từ không yên tâm về sự an toàn của Đường Đường, nên tốt bụng bổ sung thêm một câu: “Nhà cô an toàn lắm đấy, cửa cứng như vậy, tường rào cũng trèo không qua được đâu.”
“Anh từng trèo tường nhà tôi rồi à?” Tạ Từ nheo mắt nhìn anh ta đầy cảnh giác.
Hóa ra tên này chẳng làm được mấy chuyện tốt lành gì.
“He he, lúc đó tình thế cấp bách, bất đắc dĩ thôi.” Đỗ Kỳ Trí cười gượng vài tiếng, hối hận muốn tự tát cho mình một cái.
Hôm đó bị tang thi đuổi, mở cửa mãi không được, anh ta mới định trèo tường vào, ai ngờ trên tường như có rào chắn vô hình, làm anh ta bị đẩy bật lại mấy lần.
“Anh biết lái xe không?” Tạ Từ không tiếp tục truy cứu, đổi chủ đề hỏi.
“Biết!” Đỗ Kỳ Trí thở phào, lập tức trả lời.
“Anh lái đi.” Tạ Từ ném chìa khóa xe cho anh ta, rồi đi ra mở cổng.
Cô đã kiểm tra tình hình ngoài cổng trước rồi, xác nhận không có nguy hiểm gì.
Đỗ Kỳ Trí lái xe ra cổng, đợi Tạ Từ khóa cổng lại và lên xe rồi mới lái về hướng thị trấn như đã bàn.
Vẫn là con đường hôm trước Tạ Từ từng đi, chỉ khác là lần này đi hướng ngược lại.
Xe chạy được hai, ba dặm thì hai bên đường bắt đầu xuất hiện nhà cửa, có vẻ là khu làng lân cận. Nhưng cửa nẻo các nhà đều đóng chặt, không rõ người bên trong còn sống hay đã chết.
Chắc Đường Đường chưa từng ra vùng quê bao giờ, thi thoảng cậu bé lại tò mò nhìn ra ngoài cửa xe.
Khoảng bốn, năm phút sau, xe đi vào một thị trấn nhỏ.