Chương 31

Tạ Từ có hơi ghen tỵ.

Chẳng lẽ cô đã vô tình cứu được một nhân vật lớn nào đó rồi?

Cô chăm chú quan sát Đường Đường từ đầu đến chân, sau đó nhìn thẳng vào mắt cậu bé, nghiêm túc hỏi: "Đường Đường, em họ gì?"

Đường Đường nghiêng đầu, mặt đầy dấu hỏi.

"Vậy ba em tên gì?" Tạ Từ đổi câu hỏi.

"Chị ngốc quá, ba em cũng là ba của chị mà!"

Đường Đường thấy hơi đau đầu.

Chị đúng là ngốc thật, đến tên ba mà cũng không nhớ.

"Khụ, tất nhiên là chị nhớ, chỉ là chị đang kiểm tra trí nhớ của Đường Đường thôi." Tạ Từ ho khan, cười nói: "Đường Đường còn nhớ tên ba không?"

"Em nhớ chứ, ba tên là Quý tiên sinh!" Đường Đường ưỡn ngực tự hào trả lời.

Tạ Từ suýt nữa bật cười thành tiếng.

Có lẽ vì mọi người đều gọi ba cậu bé là “Quý tiên sinh”, nên Đường Đường tưởng ba mình tên là Quý tiên sinh thật!

Đáng yêu quá đi mất.

Nhưng biết được họ là đủ rồi.

"Đường Đường thật thông minh!"

Tạ Từ vừa cười khen ngợi vừa âm thầm tìm kiếm trong đầu xem trong tiểu thuyết có nhân vật nào tên như vậy không.

Ba của Đường Đường họ Quý, vậy tên đầy đủ của cậu bé là Quý Đường Đường, Quý Đường.

Nghĩ mãi vẫn không ra.

Lẽ ra người có dị năng hiếm thế này thì không thể là nhân vật vô danh trong truyện được.

Nhưng rồi Tạ Từ nghĩ ra, trong nguyên tác, cô không cứu Đường Đường, vậy nên có lẽ cậu bé chưa từng sống được tới lúc thức tỉnh dị năng.

Vì vậy cậu bé không xuất hiện trong nguyên văn sao?

Tạ Từ lắc đầu, không nghĩ tiếp nữa.

Vì nếu bánh răng số phận đã chuyển động, thì cứ tiếp tục nhìn về phía trước thôi.

Cô nhanh chóng tắm cho Đường Đường, mặc bộ đồ ngủ mới mua cho cậu bé, đặt cậu bé lên giường, rồi đi rửa mặt.

Quán trọ đã chính thức khai trương, nhiệm vụ do hệ thống giao đã được hoàn thành, Tạ Từ quyết định ngày mai sẽ ra ngoài thu thập vật tư.

Hôm nay là ngày thứ hai của tận thế, đa số mọi người vẫn chưa thiếu lương thực, nhưng vì sợ tang thi mà không dám ra ngoài, nên vật tư vẫn khá dễ thu thập. Vài ngày nữa, khi áp lực sinh tồn lấn át nỗi sợ hãi, đó mới là lúc thế giới này hỗn loạn nhất.

Lượng vật tư trong không gian của Tạ Từ không nhiều, điểm giá trị tài phú trong hệ thống cũng cần vàng bạc đồ ngọc mới đổi được, với số điểm hiện tại thì chưa đủ để cô tiêu xài bao lâu.

Cô phải nhanh chóng hành động, tranh thủ thời gian thu gom vật tư.

Ngoài nhu yếu phẩm cơ bản ra thì thuốc men cũng rất quan trọng.

May mà lần này Đường Đường chỉ bị sốt do thức tỉnh dị năng, nếu thực sự bị bệnh mà lại không có thuốc, cô sẽ thực sự bó tay chịu trói.

Tạ Từ rửa mặt xong không đi ngủ ngay, mà sắp xếp lại vật tư trong không gian, dự định dọn trống không gian để tiện thu thập vật tư vào ngày mai.

Ngoài tủ lạnh hai cánh đựng thực phẩm, trong không gian còn có đủ loại đồ điện gia dụng, đồ dùng bếp núc, nội thất.

Thậm chí còn có một chiếc giường rộng 1m8 và một tủ quần áo bốn cánh cực lớn, là do cô thu nguyên bộ từ phòng ngủ chính của nguyên chủ vào. Lúc thu vào không nghĩ nhiều, hễ cái gì thu được là thu.

Cô đặt tủ quần áo vào phòng số 8 nơi mình đang ở, vừa khéo chiếm trọn một mảng tường, vẫn đủ không gian để đặt thêm.

Lại dọn bộ sofa và bàn trà đặt vào góc sảnh lớn tầng một, tạm thời sắp xếp thành khu tiếp khách.

Còn những vật dụng lặt vặt khác thì dồn hết vào phòng bên cạnh bếp, dùng làm kho tạm.

Tất nhiên, tủ lạnh thì cô không lấy ra. Trong đó còn có nhiều đồ ăn, mà ngôi nhà không có điện, nếu rời khỏi không gian thì thực phẩm sẽ nhanh hỏng.

Làm xong tất cả những việc này, Tạ Từ mới trở về phòng ngủ, một đêm không mộng mị.

Sáng sớm hôm sau.

Đỗ Kỳ Trí đeo ba lô xuống lầu, vừa hay nhận được tin Tạ Từ định ra ngoài thu thập vật tư.

“Cô em cũng định ra ngoài thu thập vật tư à?”

Anh ta có hơi ngạc nhiên, đến nỗi không để ý tới cái ghế sofa mới xuất hiện trong sảnh lớn.