Chương 30

Ba người ăn tối xong, Đỗ Kỳ Trí chủ động nhận phần rửa bát, cuối cùng Tạ Từ cũng có thời gian bắt đầu chú ý xem rốt cuộc Đường Đường có thức tỉnh dị năng hay không.

"Đường Đường, em có cảm thấy trong người có gì khác lạ không?" Cô vừa tắm cho Đường Đường vừa hỏi.

"Không ạ!" Đường Đường đang cúi đầu chơi với bong bóng sữa tắm trong tay, nghe vậy liền lắc đầu.

"Hoàn toàn không có à?" Tạ Từ nghe câu trả lời thì có hơi thất vọng.

Chẳng lẽ Đỗ Kỳ Trí đoán sai, Đường Đường không thức tỉnh dị năng?

"Em cảm thấy mình rất khỏe." Đường Đường nghiêng đầu suy nghĩ kỹ rồi siết chặt nắm đấm nhỏ.

Rất khỏe? Chẳng lẽ là dị năng hệ sức mạnh?

Thế giới này có hai loại dị năng chính, một là loại tăng cường thể chất, hai là loại năng lực đặc biệt.

Dị năng tăng cường thể chất bao gồm sức mạnh, tốc độ, thính lực và thị lực.

Dị năng năng lực đặc biệt bao gồm kim, mộc, thủy, hỏa, thổ, phong, lôi, băng, tinh thần, không gian, thời gian, ánh sáng, bóng tối, tiên tri, tàng hình.

Trong tiểu thuyết “Nữ Vương Mạt Thế”, các dị năng tăng cường thể chất và năm dị năng năng lực đặc biệt đầu tiên (kim, mộc, thủy, hỏa, thổ) đều khá phổ biến. Còn bảy loại sau (tinh thần, không gian, thời gian, ánh sáng, bóng tối, tiên tri, tàng hình) cực kỳ hiếm gặp, có thể nói là ngàn người mới có một.

Ba loại dị năng còn lại là phong, lôi, băng thuộc loại trung gian, hiếm nhưng không quá hiếm, có tính công kích mạnh, có thể coi là ngàn người chọn một.

Nữ chính Bạch Lưu Ly trong truyện là con cưng của trời, cùng lúc sở hữu hai dị năng hiếm là ánh sáng và lôi, thêm vào đó còn có nhẫn không gian trợ giúp, cuối cùng mới có thể trở thành Nữ Vương Mạt Thế.

Tạ Từ chưa từng nghĩ đến việc cạnh tranh với nữ chính, nhưng trong mạt thế, thực lực mới là đạo lý. Cô hy vọng Đường Đường có năng lực tự bảo vệ mình, dị năng hệ sức mạnh thì cũng chỉ mới tạm chấp nhận được thôi.

Nghĩ đến đây, cô dịu dàng xoa đầu nhỏ của Đường Đường.

Có lẽ đây chính là số phận của những nhân vật qua đường pháo hôi trong truyện...

Cô là pháo hôi nữ phụ vừa xuất hiện đã chết, Đường Đường là em trai cô, đến pháo hôi cũng không được tính, còn thảm hơn cả cô. Có thể thức tỉnh dị năng đã là may mắn lắm rồi.

Đường Đường cảm thấy ánh mắt chị nhìn mình hơi kỳ lạ, nhưng cậu bé không để tâm.

Cậu bé cảm thấy trong đầu mình có một quả cầu ánh sáng màu trắng, đang nhảy nhót vui vẻ, sau đó nhảy ra ngoài, rơi lên vai Tạ Từ, cọ nhẹ một cái, mềm mềm, như là mây.

Đường Đường đuổi theo quả cầu sáng, nhào vào lòng Tạ Từ, làm nước tắm bắn tung tóe lên mặt cô.

"Bắt được rồi!"

Cậu bé reo lên vì bắt được quả cầu sáng, nhưng ngay lúc đó, một luồng sáng trắng lóe lên trước mắt, dường như có thứ gì đó chui vào giữa hai đầu lông mày cậu.

"Hết rồi..." Đường Đường ngẩn ra, ngơ ngác nhìn đôi tay trống không của mình.

"Hết cái gì rồi?" Tạ Từ ôm lấy cơ thể nhỏ bé của Đường Đường, không hiểu gì hỏi lại.

"Quả cầu trắng, biến mất rồi." Đường Đường cụp đầu xuống, vẻ mặt hơi rầu rĩ.

"Quả cầu trắng gì cơ?" Tạ Từ nhìn quanh, không thấy cái gì giống như cậu bé miêu tả.

"Trong đầu Đường Đường có quả cầu trắng."

Đường Đường bỗng lấy lại tinh thần vì cậu phát hiện quả cầu trắng kia đã quay trở lại đầu mình.

"Ý em là, trong đầu em có một quả cầu trắng à?" Tạ Từ ngạc nhiên hỏi, giọng nói có chút khó tin.

Theo thiết lập trong tiểu thuyết, dị năng tăng cường thể chất sẽ không hình thành cầu năng lượng trong cơ thể, chỉ có dị năng năng lực đặc biệt mới có thể.

Trong mười lăm loại dị năng năng lực đặc biệt, chỉ có ba loại có cầu năng lượng màu trắng: dị năng tinh thần, dị năng không gian và dị năng ánh sáng.

Nói cách khác, Đường Đường đã thức tỉnh một trong ba dị năng này???

Vận may này đúng là nghịch thiên!

"Đúng ạ!" Đường Đường gật đầu nghiêm túc.