Dĩ nhiên cô không phải lên gọi anh ta xuống ăn, mà là định dẫn Đường Đường xuống ăn cơm.
“Một thùng mì gòi bằng một điểm giá trị tài phú, anh muốn mấy thùng?” Tạ Từ uyển chuyển từ chối hành vi ăn chùa của anh ta.
Nghe vậy, nét vui mừng trên mặt Đỗ Kỳ Trí liền tắt ngúm, hơi ủ rũ.
Nhưng anh ta cũng không tỏ ra bất mãn, thậm chí còn nghiêm túc suy nghĩ rồi đáp: “Vậy cho em một thùng mì đi!”
Tuy mì gói không ngon bằng cơm canh, nhưng ít ra vẫn đỡ hơn bánh mì khô.
“Đợi chút, tôi vào phòng lấy cho anh.” Tạ Từ hơi bất ngờ nhìn anh ta một cái, rồi bước về phía phòng mình.
Cô đẩy cửa đi vào, thấy trong phòng rất yên tĩnh. Lại gần thì thấy Đường Đường đã ngủ say, khuôn mặt đỏ hồng, trong lòng còn ôm chiếc xe đồ chơi mới nhận.
Tạ Từ ngồi xuống mép giường, vươn tay khẽ đẩy người cậu bé, gọi: “Đường Đường, dậy ăn cơm nè!”
Dường như cậu bé ngủ rất sâu, cô đẩy mấy lần mà mắt nó vẫn nhắm nghiền, không có dấu hiệu tỉnh lại.
Tim Tạ Từ chùng xuống, nhận ra có điều bất ổn, cô liền vươn tay sờ lên mặt Đường Đường, vừa chạm vào đã thấy nóng rực.
Đường Đường bị sốt rồi!
Tạ Từ hoảng hốt, vội lấy chiếc xe đồ chơi ra khỏi lòng thằng bé rồi bế thằng bé chạy vội ra ngoài.
Phản ứng đầu tiên của cô là phải đưa thằng bé đi khám bác sĩ, nhưng vừa bước ra khỏi phòng mới sực nhớ ra bây giờ là tận thế rồi, còn đâu bác sĩ mà khám?
Cô chợt thấy bối rối và luống cuống, nhưng rất nhanh đã nghĩ đến dù không có bác sĩ thì cũng phải kiếm thuốc hạ sốt cho thằng bé trước đã.
Cửa hàng hệ thống chưa mở khóa mục thuốc, trong không gian cô mang theo cũng không có thuốc hạ sốt, phải ra ngoài tìm thôi.
Nghĩ vậy, Tạ Từ bế Đường Đường bước nhanh về phía cầu thang.
“Đại lão, có chuyện gì vậy?”
Đỗ Kỳ Trí vẫn đang đứng ngoài cửa, thấy cô ôm đứa nhỏ chạy vội đến thì liền hỏi với vẻ đầy lo lắng.
“Đường Đường bị bệnh rồi.”
Lòng Tạ Từ nóng như lửa đốt, không rảnh nói nhiều với anh ta, bước vội qua người anh ta định xuống lầu, nhưng rồi cô đột nhiên dừng lại, quay đầu hỏi: “Anh có thuốc hạ sốt không?”
Cô nhớ lúc anh ta đến có mang theo một cái balo rất to, lấy đồ còn phòng ngừa cô nhìn trộm, không biết trong đó có thuốc hay không.
“Trẻ con bị sốt à?”
Đỗ Kỳ Trí ngẩn người, nhíu mày như nghĩ ra điều gì.
“Cho tôi xem thằng bé thử được không?” Anh ta tiến lên vài bước, do dự hỏi.
Tạ Từ cũng hơi do dự, nhưng thấy vẻ mặt anh ta nghiêm túc, không hề giống cái vẻ cợt nhả ban nãy, bèn đưa Đường Đường cho anh ta xem.
Đỗ Kỳ Trí cẩn thận nhìn sắc mặt Đường Đường, lại đưa tay sờ trán, sau đó khẽ “ồ” lên một tiếng: “Hình như không phải sốt thông thường.”
Cơ thể thằng bé quá nóng, người bình thường mà sốt đến mức này thì chắc đã không xong rồi, vậy mà hơi thở đứa nhỏ này vẫn đều đặn, trông như chỉ đang ngủ.
Ngoài nhiệt độ cao ra thì không có dấu hiệu khó chịu nào khác.
Cứ như là…
“Đây có lẽ là phản ứng sốt cao do biến dị cơ thể.” Anh ta nói với vẻ chắc chắn: “Có thể thằng bé sắp thức tỉnh dị năng.”
“Dị năng?” Tạ Từ ngẩn ra, không ngờ là vì lý do này, cô theo bản năng cúi đầu nhìn đứa bé trong lòng.
“Có chắc không?” Nghe vậy, cô thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn thấy chưa yên tâm.
“Chín phần là thế.” Đỗ Kỳ Trí nghĩ một chút rồi nói: “Nếu chị không yên tâm thì em có thuốc hạ sốt và miếng dán hạ sốt, chị cứ dùng trước cho thằng bé cũng được.”
“Được, cảm ơn anh.” Tạ Từ chân thành cảm ơn.
Đỗ Kỳ Trí gật đầu, nhanh chóng về phòng lấy thuốc và miếng dán đưa cho cô.
Tạ Từ nhận lấy, lại cảm ơn rồi bế Đường Đường về phòng.
Cô đặt cậu bé lại lên giường, cho uống thuốc, dán miếng hạ sốt, đắp chăn, đến khi yên ổn rồi mới nhớ đến cơm canh bày trên bàn.
Cô quay đầu nhìn ra cửa, cửa vẫn chưa đóng, vừa vặn thấy một cái đầu lấp ló thò vào.