Chương 27

“Dừng!” Tạ Từ đứng ở cửa bếp liếc anh cảnh cáo, nói: “Không được vào.”

Thấy anh ta dừng bước, cô mới hài lòng đi vào rồi đóng cửa bếp lại.

“Ồ.” Đỗ Kỳ Trí gãi mũi, hơi mơ hồ.

Đây không phải là bếp à?

Anh ta còn thấy cả bếp lò bên trong, tưởng Tạ Từ định nấu cơm, nên muốn vào phụ một tay, tiện thể lấy lòng chút.

Ai ngờ bà chủ quán trọ này ngay cả nấu cơm cũng thần bí như vậy.

Đỗ Kỳ Trí gãi đầu, đứng ngoài một lúc, đang định quay về phòng thì cửa lại đột ngột mở ra.

“Vào đi!”

Tạ Từ liếc anh ta một cái, xoay người bước vào căn phòng liền kề bếp, ra hiệu anh ta đi theo.

Đỗ Kỳ Trí ngơ ngác bước theo cô vào phòng.

Căn phòng vốn trống trơn giờ đã chất đầy vật tư Tạ Từ vừa mua từ cửa hàng.

Tất nhiên, cô chỉ lấy ra phần dành cho Đỗ Kỳ Trí.

“Đây là đồ dùng sinh hoạt tiêu chuẩn của phòng cho khách, anh nhận lấy đi.” Cô chỉ vào đống đồ tắm rửa dưới đất, ngừng một lát lại bổ sung: “Nhưng chỉ được dùng, không được mang đi.”

Tiền thuê phòng một ngày chỉ 30 điểm, bộ đồ tắm rửa này đã tiêu mất của cô 20 điểm, cô đã quá hào phóng rồi!

Đỗ Kỳ Trí nhìn bộ đồ mới tinh thì có hơi ngạc nhiên, vốn nghĩ có cái giường để ngủ đã là tốt lắm rồi, không ngờ còn được đãi ngộ thế này.

Nhưng anh ta lập tức nghĩ đến hình ảnh của cô gái sạch sẽ lúc mới gặp, cùng với ánh mắt chán ghét không hề che giấu khi thấy bộ quần áo dơ dáy của mình.

Anh ta cảm thấy đại lão phát đồ thế này chắc chắn là vì thấy anh ta quá bẩn, đơn giản chỉ vì không muốn bị tổn thương thị giác thôi.

Nhưng dù là vậy, Đỗ Kỳ Trí vẫn thấy rất vui.

Anh ta cười hề hề hai tiếng, hí hửng vác đống đồ của mình rời đi.

Không thể không nói, Đỗ Kỳ Trí đã đoán trúng phóc.

Xử lý vật tư xong thì đã là giữa trưa, mười hai giờ. Tạ Từ bắt đầu chuẩn bị bữa trưa.

Hôm qua ăn uống khá qua loa, hôm nay cô định ăn một bữa cho ra hồn.

Cô lấy nguyên liệu từ trong không gian nhẫn ra, đặt lên bàn bếp, vừa kiểm tra nguyên liệu vừa suy nghĩ trong đầu nên nấu món gì, rất nhanh đã lên được thực đơn.

Món mặn: Bò xào cay, sườn kho, tôm xào.

Món chay: Trứng xào cà chua, cải thìa xào.

Thêm một món canh cá rô nấu đậu phụ, tổng cộng năm món một canh.

Lên thực đơn xong, Tạ Từ lập tức nhóm lửa nấu ăn, chẳng bao lâu sau, mùi thơm của món ăn đã lan ra khắp sân sau.

Đỗ Kỳ Trí lấy đồ xong thì xách nước về phòng rửa mặt qua loa, thay đồ nằm nghỉ.

Đêm qua anh ta gần như thức trắng vì phải đề phòng và tránh né tang thi, đến giờ mới thả lỏng thì liền thấy kiệt sức.

Nhưng khi mùi cơm thơm lừng bay vào phòng, anh ta vốn đã lơ mơ sắp ngủ lại lập tức tỉnh táo lại.

Bụng Đỗ Kỳ Trí réo lên một tràng dài.

Thật ra, từ đêm qua anh ta gần như chưa ăn gì, lúc đầu còn bận chạy trốn nên không để ý, sau khi an toàn rồi thì đã qua cơn đói. Nhưng giờ bị mùi thơm món ăn dụ dỗ lại thấy bụng đói cồn cào.

Đỗ Kỳ Trí lật người ngồi dậy, với lấy balo bên đầu giường, moi một cái bánh mì khô ra.

Đây là thứ anh ta lấy được trong siêu thị tối qua.

Anh ta xé bao bánh mì, hít hít mùi trong không khí rồi cắn một miếng bánh mì khô to.

Ba miếng hai ngụm là ăn xong, anh ta uống mấy ngụm nước, bụng mới dễ chịu hơn một chút.

Không biết đại lão có bao cơm không nhỉ?

Anh ta lại nằm xuống giường, vừa nghĩ vừa lăn qua lăn lại không ngủ được.

Nhưng rất nhanh anh ta lại bật dậy, đi thẳng ra cửa.

Thay vì nằm suy nghĩ vớ vẩn thì chi bằng đi ra xem thử.

Khi Đỗ Kỳ Trí mở cửa thì vừa vặn thấy Tạ Từ đi lên từ dưới lầu.

Vừa nhìn thấy Tạ Từ, mắt anh ta đã sáng rỡ.

“Đại lão, chị lên gọi em xuống ăn cơm hả?”

Tạ Từ nhìn anh ta một cái, hơi cạn lời vì bị độ mặt dày của anh ta làm cho kinh ngạc.