Đường Đường nhận được đồ chơi mới thì vô cùng vui vẻ, ngồi một mình trên giường chơi cực kỳ hăng say.
Tạ Từ phân loại, sắp xếp lại đồ của mình và Đường Đường, cô dọn gọn gàng, còn lại đều thu hết vào không gian rồi bước ra khỏi phòng.
Cô định chuyển tạm đồ vào căn phòng trống cạnh bếp, rồi gọi Đỗ Kỳ Trí xuống lấy, ai ngờ mới đi được vài bước đã thấy có người ngồi chồm hổm trước cửa phòng số 1 đối diện.
Người đó gục đầu xuống, co ro trước cửa, đôi mắt vô hồn nhìn về phía trước, trông như đã mất hết hy vọng sống. Không phải Đỗ Kỳ Trí thì còn ai vào đây nữa?
Tạ Từ cạn lời, bước tới đứng trước mặt anh ta.
“Không vào phòng ở mà ngồi đây làm gì?”
Đôi mắt vô thần của Đỗ Kỳ Trí chớp một cái, cuối cùng cũng có tiêu cự.
Anh ta ngẩng đầu nhìn Tạ Từ, bỗng nhào tới ôm chặt lấy chân cô: “Đại lão, xin hãy che chở!”
“Anh làm gì thế?” Tạ Từ bị dọa cho lùi một bước, thoáng ngã người ra sau, suýt thì ngã ngửa.
“Đại lão, xin hãy tha thứ cho em vì đã lỡ lời, tiền thuê phòng 30 điểm một ngày không hề đắt chút nào!” Đỗ Kỳ Trí ôm chặt chân cô xúc động nói.
“Thả tôi ra trước đã.” Tạ Từ thấy bộ dạng anh ta chẳng ra sao cả, cô cố rút chân ra nhưng không nhúc nhích nổi, liền bực bội lườm Đỗ Kỳ Trí một cái.
“À? Ồ!” Đỗ Kỳ Trí thấy cô không vui, vội buông tay đứng dậy, cười nịnh nọt.
“Nói xem, điều gì khiến anh thay đổi 180 độ vậy?”
Tạ Từ lùi lại hai bước, giữ khoảng cách, khoanh tay nhìn anh ta.
“Tang thi, tang thi đi ngang qua đều tránh nhà này!”
Nhắc đến chuyện này, Đỗ Kỳ Trí cực kỳ phấn khích.
Lúc vào phòng số 1, anh ta phát hiện cửa sổ mở toang, nên tò mò nhìn ra ngoài thì thấy một bầy tang thi đang đi vòng qua căn nhà mà không hề đến gần.
Phải biết rằng, lũ tang thi đó đã lần theo mùi mà đuổi theo anh ta suốt cả đoạn đường dài.
Vậy mà giờ anh ta nấp trong căn nhà này, rõ ràng tang thi ở rất gần, lại như không hề phát hiện ra anh ta, cũng không tấn công khách sạn.
Như thể chúng hoàn toàn không cảm nhận được sự tồn tại của nơi này vậy!
Phát hiện này khiến Đỗ Kỳ Trí vừa mừng vừa cảm thấy may mắn.
Mừng vì sự thần kỳ của căn nhà, may mắn vì bản thân được trời thương.
“Ồ.”
Tạ Từ nghe xong chỉ nhàn nhạt ừ một tiếng.
“Không có chuyện gì nữa thì tôi đi đây.”
Cô bỏ lại một câu rồi quay người bước xuống lầu.
“Em có chuyện!”
Đỗ Kỳ Trí thấy cô định đi, vội vàng nói lớn.
“Nói.” Tạ Từ dừng bước, quay lại nhìn anh ta.
“Ờm... Là... Đại lão, chị có tuyển người làm không?”
Đỗ Kỳ Trí ấp úng, có hơi xấu hổ mà xoắn tay nói.
Phát hiện ra sự đặc biệt của căn nhà, anh ta quyết định ở lại, nhưng điểm giá trị tài phú chỉ đủ trả tiền phòng một ngày, đành bất đắc dĩ nghĩ đến việc xin ở lại làm việc.
“Tuyển người? Anh thấy chỗ tôi giống như đang cần người sao?” Tạ Từ kinh ngạc nhìn anh ta.
Tính đến giờ, quán trọ này chỉ có đúng một khách thuê, chủ nhà còn nhiều hơn khách.
Ấy vậy mà vị khách duy nhất này lại muốn xin ở lại làm công?
“À... Hơ hơ!” Đỗ Kỳ Trí cười gượng: “Hình như thật sự không cần thật.”
Hẳn là anh ta cũng đã nhận ra, khách sạn rộng lớn như vậy mà chỉ có một khách trọ.
Anh ta hơi thất vọng, cũng không tiện mặt dày đề nghị thêm.
Tạ Từ liếc anh ta một cái, không nói thêm, bước ngang qua anh ta định đi tiếp. Đi được vài bước, cô quay đầu lại liếc thêm một cái, đôi lông mày thanh tú lập tức nhíu chặt.
“Anh đi theo tôi một chút.”
Cô buông một câu, rồi quay lưng bỏ đi.
“À? Ồ!”
Đỗ Kỳ Trí ngẩn người, vội vã đuổi theo sau khi phản ứng lại.
Anh ta đi theo Tạ Từ xuống tầng một, đi thẳng ra sân sau, tò mò quan sát bố cục trong sân, thấy cô vào bếp cũng định theo vào nhưng bị chặn lại.