Tạ Từ hoàn toàn không hề hay biết cuộc đấu tranh nội tâm của bên này.
Sau khi lên lầu, cô không về phòng mình ngay mà đẩy cửa bước vào phòng số 1. Cửa sổ phòng số 1 nằm ở hướng bắc, nhìn thẳng ra con đường bên ngoài. Nhìn từ tầng hai xuống có thể thấy được toàn cảnh bên ngoài.
Tạ Từ có một suy đoán cần xác nhận.
Quả nhiên, sự yên tĩnh đêm qua không phải là ảo giác.
Nhìn thấy cảnh tượng ngoài cửa sổ, khóe môi cô cong lên, hiện ra một nụ cười nhẹ nhõm.
Không phải bên ngoài không có tang thi, mà là chúng như không cảm nhận được hơi thở con người ở đây, hoàn toàn né tránh căn nhà, đi thẳng qua luôn.
Nghi hoặc còn sót lại trong lòng cô hoàn toàn tan biến, tâm trạng Tạ Từ rất tốt, lập tức quay về phòng mình, chuẩn bị tiếp tục đơn hàng mua sắm còn dang dở.
“Chị ơi.” Đường Đường đang ngồi chơi trên giường nghe thấy tiếng mở cửa thì đôi mắt to tròn đen lay láy của cậu bé lập tức nhìn sang, mềm mại gọi một tiếng.
“Đường Đường ngoan lắm!” Tạ Từ bước tới xoa đầu cậu bé, sau đó lấy một cây kẹo mυ"ŧ từ trong không gian ra, bóc vỏ đưa cho Đường Đường: “Chị thưởng kẹo cho em nè!”
“Cảm ơn chị.”
Đường Đường vui vẻ nhận lấy, tay nhỏ mũm mĩm cầm kẹo bỏ vào miệng.
Dỗ dành Đường Đường tiếp tục chơi ngoan xong, Tạ Từ liền ngồi vào bàn, mở giao diện hệ thống lên, tiếp tục vào cửa hàng hệ thống lướt mua hàng.
Để tránh tiêu xài thiếu lý trí, cô lấy giấy bút từ trong không gian ra, lập một danh sách vật phẩm cần mua theo mức độ ưu tiên.
Trước tiên là vấn đề chiếu sáng ban đêm, nhà không có điện, chỉ có thể dùng các dụng cụ chiếu sáng kiểu cũ.
Chẳng hạn như nến, trong cửa hàng là 1 điểm đổi được 20 cây.
Mua trước 20 cây.
Có nến thì phải có chân nến, chân nến 1 điểm một cái, mua trước 5 cái.
Tiếp theo là đồ dùng tắm rửa.
Bồn tắm người lớn giá 8 điểm, trẻ em 3 điểm, cô và Đường Đường mỗi người một cái.
Thêm bàn chải, kem đánh răng, sữa tắm cho Đường Đường, cốc, khăn mặt, khăn tắm các thứ.
Tạ Từ tính sơ qua, bộ cho trẻ em tổng cộng tốn khoảng 8 điểm.
Của cô tạm thời chưa cần mua thêm, đồ trong không gian vẫn đủ dùng lâu dài.
Ngoài ra còn phải chuẩn bị đồ dùng tắm rửa ở phòng cho khách.
Khăn mặt 2 cái, bồn tắm 1 cái, ấm nước 1 cái, chậu rửa mặt, chậu rửa chân và cốc nước mỗi thứ 1 cái, bàn chải, kem đánh răng, xà phòng mỗi thứ 1 món.
Tạm thời mua 2 bộ, bổ sung vào phòng 1 và phòng 2 đã dọn dẹp xong.
Cuối cùng là đồ dùng cá nhân của Đường Đường.
4 bộ quần áo để thay đổi, 2 đôi giày trẻ em, 2 hộp sữa bột, 2 bình sữa.
Lập xong danh sách vật dụng cần thiết, Tạ Từ bắt đầu gom hàng, cho toàn bộ vào giỏ mua sắm.
Tổng cộng thanh toán hết 165 điểm.
Tạ Từ nghĩ ngợi rồi lại vào mục “Hàng hóa tiêu dùng”, chọn thêm 2 bộ đồ chơi phát triển trí tuệ và 1 bộ xe đồ chơi cho Đường Đường.
Tổng cộng hết 183 điểm.
Bấm thanh toán.
[Đinh! Thanh toán thành công! Đã trừ 183 giá trị tài phú, số dư hiện tại là 2477 giá trị tài phú. Đang truyền vật phẩm...]
[Đinh! Truyền vật phẩm thành công, cảm ơn quý khách đã mua sắm!]
Hai tiếng hệ thống liên tiếp vang lên, Tạ Từ còn chưa kịp phản ứng, một đống đồ lớn đã đột nhiên xuất hiện, chiếm gần nửa căn phòng hiện tại, trông hệt như một ngọn núi nhỏ.
“Oa!”
Dù Đường Đường đã quen với việc Tạ Từ thường xuyên biến ra đồ vật, nhưng vẫn không nhịn được mà kêu lên.
Cậu bé vừa nhìn liền thấy chiếc xe đồ chơi trong đống đồ, vội lắc lư bò từ trên giường xuống, chạy chân trần tới, ôm lấy chân Tạ Từ, dùng đôi mắt đen lay láy sáng rực nhìn cô đầy mong chờ.
“Để chị thay đồ cho em trước rồi chơi sau nhé.”
Tạ Từ mỉm cười bế bổng cậu bé lên, vỗ nhẹ vào mông béo của cậu bé, rồi đặt cậu bé lên giường lại.
“Dạ!”
Đường Đường ngoan ngoãn đáp, ngồi yên trên giường chờ Tạ Từ lấy đồ.
Tạ Từ lục trong đống đồ, lấy quần áo và đồ chơi của Đường Đường ra đặt lên bàn, rồi cầm một bộ quần áo mặc cho cậu bé, sau đó mới tháo gói đồ chơi xe ra đưa cho cậu.