Chương 24

“Cái này được không?” Anh ta giơ lên hỏi.

“Không cần hỏi tôi, anh xem trên thẻ có nút đổi không, bấm vào là được.” Tạ Từ liếc nhìn rồi nói, trong lòng thì nhẹ nhõm.

Có vẻ hôm nay mở hàng được rồi.

Đỗ Kỳ Trí nghe vậy liền cúi đầu nhìn thẻ, tìm được nút “Đổi”, bấm vào, trên đó hiện: [Phát hiện 1 cái khóa vàng, có thể đổi được 50 điểm tài phú, quý khách có đổi không?]

Bên dưới là hai nút “Xác nhận” và “Hủy”.

Anh ta bấm xác nhận, khóa vàng biến mất, bảng thông tin cá nhân lập tức được cập nhật: Giá trị tài phú tăng lên 50 điểm.

Ngay sau đó bị trừ mất 30 điểm tiền thuê.

Đồng thời, hệ thống của Tạ Từ cũng thông báo hoàn thành nhiệm vụ.

[Đinh! Chúc mừng người chơi chiêu mộ được 1 khách trọ, hoàn thành nhiệm vụ số 1. Do người chơi đã mở khóa cửa hàng hệ thống trước thời hạn, nên phần thưởng nhiệm vụ được làm mới: +500 điểm kinh nghiệm, +2 điểm hệ thống. Mong người chơi tiếp tục cố gắng!]

“Phòng của anh là phòng số 1 trên tầng hai, lên cầu thang là thấy. Quý khách cứ tùy ý.”

Thu được tiền thuê lại hoàn thành nhiệm vụ, Tạ Từ hiếm khi nở nụ cười, nói xong liền lên lầu.

“Khoan đã!”

Phía sau vang lên tiếng gọi, cô dừng lại quay đầu, liền thấy Đỗ Kỳ Trí đang cầm thẻ phòng, mặt mày như bị sét đánh.

“Chủ quán, tỷ giá này không đúng!”

“Không đúng chỗ nào?” Tạ Từ nhướn mày.

“Khóa vàng của tôi nặng 15 gram, mua hết hơn bảy ngàn tệ mà chỉ đổi được 50 điểm, cô lại thu tôi 30 điểm một ngày, vậy có đắt quá không?” Mặt Đỗ Kỳ Trí đầy tiếc rẻ, nhìn cô như nhìn con buôn nhân lúc cháy nhà còn đi hôi của.

Tạ Từ âm thầm thở dài, chuyện cô dự đoán cuối cùng cũng đã tới.

Nhưng cô cũng hết cách, đây là quy định của hệ thống, cô cũng là nạn nhân đấy chứ?

“Quý khách, của cải với mạng sống, cái nào quan trọng hơn?” Cô nghiêm mặt nói với vẻ đạo mạo.

“Tất nhiên là mạng rồi!” Đỗ Kỳ Trí không do dự đáp.

“Thế thì được rồi.” Tạ Từ vứt lại một câu, không nấn ná mà quay người đi lên lầu ngay, sợ anh ta lại kiếm chuyện tranh luận.

Hắc điếm! Đây tuyệt đối là hắc điếm!

(Hắc điếm: Kiểu quán trọ, khách sạn lừa đảo, cướp bóc tiền của, thậm chí mạng sống của người khác.)

Đỗ Kỳ Trí nhìn số dư giá trị tài phú hiện trên thẻ phòng chỉ còn lại 20 mà đôi tay run rẩy.

Chiếc khóa trường mệnh đó là do anh ta tích góp hai tháng mới mua được, vốn định tặng cho đứa cháu trai vừa đầy tháng của bạn gái làm quà gặp mặt. Kết quả là bạn gái bỏ chạy theo người khác, sợi dây chuyền cũng chẳng tặng được.

Đêm trước ngày mạt thế bùng phát, anh ta để khóa trường mệnh vào túi, định hôm sau mang đến tiệm vàng bán đi, ai ngờ vừa mới ngủ dậy đã thấy trời đất thay đổi. Không lâu sau anh ta lên cơn sốt cao mê man, tỉnh dậy phát hiện bản thân đã thức tỉnh dị năng hệ hỏa.

Đỗ Kỳ Trí đến đây vì nhà anh ta nằm ở Trấn Đào Nguyên gần đó. Lo lắng cho an nguy của ba mẹ, anh ta mới vội vàng quay về trong đêm, ai ngờ thị trấn đã sớm thất thủ, gần như toàn bộ người dân đều biến thành tang thi, còn ba mẹ anh ta thì bặt vô âm tín.

Anh ta trải qua một trận ác chiến, vất vả lắm mới trốn thoát, sau đó liền nhìn thấy khách sạn của Tạ Từ.

Con đường nơi khách sạn của Tạ Từ tọa lạc không phải là tuyến đường gần nhất dẫn vào thành phố, nhưng lại là con đường mà Đỗ Kỳ Trí đã đi qua vô số lần.

Anh ta nhớ rất rõ, trước kia nơi này hoàn toàn không có căn nhà cổ nào, xung quanh chỉ toàn đất hoang và cỏ dại.

Thấy căn nhà bất ngờ xuất hiện, anh ta vốn nên tránh đi, nhưng không hiểu vì sao lại như có ma xui quỷ khiến mà lao đến, dường như có thứ gì đó vô hình đang dẫn dắt anh ta phải đến đây.

Chuyện này thực sự quá tà môn!

Nhưng nơi này lại khiến anh ta có một cảm giác an toàn kỳ lạ.

Đỗ Kỳ Trí nghĩ vậy, rồi ngẩng đầu nhìn về hướng cầu thang, do dự một chút, anh ta nghiến răng xách ba lô bước lên cầu thang dẫn lên tầng hai.