Ý nghĩ vừa nảy ra, trong đầu cô lập tức vang lên giọng nói lạnh băng quen thuộc của hệ thống.
[Đinh! Phát hiện người chơi có ý đồ bất chính. Để tránh lầm đường lạc lối, hệ thống đã kích hoạt chức năng sửa BUG tự động.]
Tạ Từ: “!!!”
[Đinh! Hệ thống sửa lỗi hoàn tất! Chìa khoá phòng đã được cập nhật thành thẻ phòng, khách trọ nhập vân tay sẽ được ghi lại thông tin, có thể tự dùng thẻ phòng đổi lấy điểm tài sản.]
Giờ thì cô hoàn toàn chắc chắn mình bị hệ thống giám sát 24/7, chỉ là không có chứng cứ!
Cô nhìn ba tấm thẻ phòng đen tuyền hiện ra theo âm thanh hệ thống, nghiến răng đầy khó chịu.
Thẻ phòng to cỡ bài tây, hơi dày hơn, toàn thân đen nhánh, sờ mịn, không dễ gãy, chẳng rõ chất liệu là gì.
Giữa mỗi thẻ có một con số Ả Rập: 1, 2, 8, tương ứng với số phòng.
Khi ngón tay cô chạm vào con số, thẻ phòng lập tức sáng lên, số biến mất, được thay bằng dòng nhắc: “Mời khách nhập vân tay.”
Dưới dòng nhắc là hình mẫu dấu vân tay.
Tạ Từ làm theo, ấn ngón tay lên ba lần, giao diện hiện: “Ghi vân tay thất bại! Vân tay người chơi không thể được ghi vào thẻ phòng!”
Rất tốt, quả nhiên thông minh!
Tạ Từ vô cảm nhét thẻ vào túi, đứng dậy đi xuống lầu.
Gã trai đầu đinh ngồi dưới lầu có vẻ bồn chồn, cứ nhìn ra cửa sân, như đang cân nhắc có nên chuồn hay không.
Nhưng nghĩ đến tang thi ngoài kia, anh ta lại thấy sợ.
Tạ Từ vừa xuống đã thấy anh ta đang ôm ba lô ngồi co ro ở góc sảnh lớn, trông hệt như con chim cút.
“Thẻ phòng của anh đây.” Cô lấy thẻ số 1 ra đưa qua. “Ghi vân tay vào đi.”
Gã trai đầu đinh cầm lấy, tò mò nhìn.
Chưa đóng tiền mà đã được nhận thẻ phòng rồi à?
“Cái này ghi vân tay được à?” Anh ta ngạc nhiên hỏi.
“Chạm vào số trên thẻ, làm theo hướng dẫn là được.” Tạ Từ vừa lau cái ghế sau quầy (dù chẳng có bụi), vừa uể oải đáp.
“Ồ.” Gã trai gật đầu, đặt ba lô xuống, rồi đưa tay chạm vào số trên thẻ.
“Công nghệ cao ghê!”
Thấy thẻ phòng sáng lên, anh ta ngạc nhiên và thích thú.
Cái này giống hệt như màn hình điện thoại, nhưng lại mỏng hơn nhiều, không hiểu được chế ra kiểu gì.
Anh ta làm theo hướng dẫn nhập vân tay vào, bên trên lập tức hiển thị thông tin cá nhân của anh ta.
Khách trọ: Đỗ Kỳ Trí.
Giới tính: Nam.
Tuổi: 22.
Dị năng: Hệ hỏa.
Phòng: Số 1.
Ngày ở: 20/10/2048.
Chế độ thuê: Theo ngày.
Giá thuê: 30 giá trị tài phú/ngày.
Thời gian thuê: Chưa xác định.
Phí thuê: Chờ thanh toán.
Giá trị tài phú: 0 (có thể đổi).
Cùng lúc đó, hệ thống của Tạ Từ cũng nhận được thông tin gần như y hệt. Chỉ khác là phía cô có thể điểu chỉnh chế độ thuê, giá thuê và thời gian, còn cô không thấy được giá trị tài phú của anh ta.
Cô chỉnh thời gian thuê thành 1 ngày, thông tin hai bên cũng được làm mới, hiển thị 1 ngày thuê, tốn 30 giá trị tài phú.
“Cô... À không, bà chủ, giá trị tài phú là gì? Đổi kiểu gì?”
Đỗ Kỳ Trí nhìn thẻ phòng một lúc lâu mới từ sốc chuyển sang ngơ ngác, suýt gọi “cô em” nhưng thấy mặt cô không vui liền nhanh chóng sửa lại.
“Trọ ở đây chỉ có thể dùng giá trị tài phú để thanh toán.”
Tạ Từ không thể giải thích giá trị tài phú là gì, bèn nói: “Có thứ gì đáng giá thì dùng thẻ đổi, như vàng bạc đồ ngọc chẳng hạn?”
“Vàng bạc? Đồ ngọc?” Đỗ Kỳ Trí nghe vậy thì sắc mặt lập tức trở nên kỳ lạ.
“Sao? Đừng nói là anh không có gì nhé?”
Tạ Từ lập tức sa sầm mặt, ngồi nghiêm chỉnh lại.
Nếu anh ta không có gì để đổi, hôm nay cô không khai trương được thì sẽ buồn chết mất.
“A, có, có.” Đỗ Kỳ Trí bị ánh mắt của cô dọa sợ, vội ngồi xổm xuống lục đồ trong ba lô.
Anh ta kéo khóa ba lô ra một khe nhỏ, thò tay vào, còn quay người tránh đi để không cho cô nhìn thấy.
Tạ Từ bĩu môi, dời mắt.
Giấu gì trong đó mà sợ cô thấy dữ vậy?
Anh ta moi nửa ngày mới lấy ra được một sợi dây chuyền vàng, bên trên có treo một cái khóa trường mệnh.