“Chị ơi?”
Đường Đường bị đặt lên giường chơi một mình, thấy Tạ Từ làm một loạt hành động kỳ lạ thì tò mò hỏi.
“Chị có việc rất quan trọng, Đường Đường chơi một mình trước nhé, lát chị mua đồ chơi cho.” Tạ Từ quay đầu cười hớn hở nói, rồi tiếp tục giao dịch với hệ thống.
“Dạ.”
Đường Đường không biết “việc quan trọng” là gì, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu.
[Đinh! Hệ thống phát hiện một sợi dây chuyền vàng, có thể quy đổi thành 200 điểm tài phú. Có quy đổi không?]
Tạ Từ lập tức bắt đầu quy đổi trong đầu.
Trong cửa hàng hệ thống, một chai nước suối 500ml là 1 điểm đổi được 2 chai, nước suối trong thế giới tiểu thuyết là 2 tệ một chai, tức một giá trị tài phú gấp 4 lần giá trị sức mua trong tiểu thuyết.
200 điểm tài phú tương đương 800 tệ.
Vậy mà một sợi dây chuyền vàng chỉ đổi được 800 tệ!
Tạ Từ sốc. Giá vàng trong tiệm là 480 tệ/gram, sợi dây chuyền này cũng phải hơn 30 gram, tính sơ sơ cũng hơn 14.000 tệ, còn chưa tính công chế tác.
Đúng là buôn bán ép giá! Lợi dụng lúc người ta khó khăn mà!
Tạ Từ chửi thầm.
Nhưng dù sao cũng không phải đồ của cô, cô cũng không tiếc, nên dứt khoát lôi hết trang sức ra quy đổi.
Một sợi dây chuyền vàng, hai đôi bông tai vàng, một đôi vòng tay phỉ thúy, hai miếng ngọc bội, cùng vài món đồ bạc lặt vặt.
Trong đó, vòng tay phỉ thúy có giá cao nhất, đổi được 2000 điểm, kế đến là ngọc bội được 300, dây chuyền vàng 200, bông tai vàng 100, mấy món lặt vặt được 60, tổng cộng đổi được 2660 điểm tài phú.
Bỗng chốc đã giàu lên, trong lòng Tạ Từ sướиɠ rơn. Khi cô đang hí hửng lướt giao diện cửa hàng chuẩn bị mua sắm thì âm thanh hệ thống lại vang lên.
[Đinh! Hệ thống phát hiện có khách thuê tiềm năng đến cửa, người chơi hãy lập tức ra ngoài đón khách!]
Gì cơ?
Tay Tạ Từ khựng lại.
Giữa chốn hoang vu hẻo lánh này mà thật sự có người đến à?
Biết vậy đã không vội mở cửa hàng, uổng phí mất 1000 điểm kinh nghiệm!
Tạ Từ cảm thấy tiếc nuối.
Dù sao cô vẫn chưa biết số điểm đó được dùng để làm gì.
Vì bị ép kinh doanh nên Tạ Từ tắt giao diện hệ thống, bế Đường Đường đi xuống lầu.
Lúc đi ngang qua sảnh lớn ở tầng một, cô đặt Đường Đường xuống, tự mình đi mở cổng sân.
Cô đến trước cổng rồi áp tai vào cổng nghe thử, quả nhiên nghe thấy có tiếng gõ cửa. Nhưng cô không lập tức mở toang ra mà chỉ mở hé một khe nhỏ để nhìn ra ngoài, ai ngờ lại chạm mặt ngay một con mắt đen láy.
Tạ Từ giật mình lùi lại một bước, định đóng cửa lại.
Ai ngờ người ngoài phản ứng nhanh hơn, vội vươn tay bám chặt vào khe cửa, đẩy mạnh, chen người vào, rồi nhanh chóng quay lại đóng cửa, dựa lưng vào cánh cửa thở dốc.
Mãi một lúc sau người nọ mới quay đầu nhìn Tạ Từ, trên mặt là nụ cười đểu giả.
“Cô em, cửa sân nhà này chắc chắn không đấy?”
Tạ Từ đã lùi lại vài bước từ lúc anh ta bước vào.
Cô khoanh tay, đánh giá vị khách thuê tiềm năng trước mặt.
Người đến khoảng chừng hơn hai mươi tuổi, để đầu húi cua, mặc một bộ quần dài áo tay dài dính đầy chất lỏng không rõ, đã chẳng còn nhìn rõ màu gốc. Trên lưng anh ta là một chiếc ba lô đen rất to, có lẽ để đựng vật tư.
Mặt mũi thì cũng thuộc dạng mày rậm mắt to, tiếc là bị biểu cảm phá hỏng hết, trông vừa xun xoe vừa lố bịch.
Nhưng Tạ Từ không dám xem thường người này.
Vừa rồi cô thấy rất rõ, tuy anh ta quay lưng lại, nhưng cơ bắp toàn thân vẫn luôn căng cứng, cả người luôn trong tư thế phòng thủ.
Tạ Từ biết chỉ cần cô có chút động tác dư thừa nào, chắc chắn người này sẽ ra tay tấn công ngay lập tức.
Khi Tạ Từ đang quan sát người trước mặt, đối phương cũng đang âm thầm quan sát cô.
Trong mạt thế, đáng sợ không chỉ có tang thi, mà còn có con người, nên chẳng ai dám lơ là cảnh giác.
“Gì vậy, phía sau có ma đuổi à?” Cô giả vờ hỏi một cách thản nhiên, vẻ mặt tỏ ra nhẹ nhàng nhưng thực chất đã âm thầm nắm chặt con dao găm giấu trong tay áo.