Chương 20

Ngoài ra, cô còn dọn luôn phòng số hai bên cạnh phòng số một. Hôm qua không chú ý, hôm nay mới phát hiện mỗi phòng đều có biển số.

Trên lầu có tổng cộng mười hai phòng, mỗi hướng đông tây nam bắc đều có ba phòng. Từ cầu thang đi lên, phòng đầu tiên là số một, đếm từ trái sang phải vòng quanh như hình chữ “hồi” (回), căn phòng mà Tạ Từ chọn chính là phòng số tám.

Tám chính là “phát”, rất may mắn!

Sau khi dọn phòng số hai và tám xong, Tạ Từ chuyển đồ của mình từ phòng số một sang phòng số tám, rồi sắp xếp lại hai phòng còn lại.

Vì đồ dùng sinh hoạt có hạn, Tạ Từ chỉ trải chăn đệm lên giường, còn ấm nước, cốc chén thì không có, đành để sau này mua thêm rồi bổ sung.

Cô nghĩ chắc trong cửa hàng hệ thống sẽ có mấy thứ này, dù gì đây cũng là hệ thống quản lý nhà trọ mà.

Tạ Từ nghĩ vậy.

Sau khi sắp xếp phòng xong, âm thanh hệ thống lại vang lên.

[Đinh! Chúc mừng người chơi đã mở khóa ba phòng cho khách sơ cấp, kinh nghiệm +1000. Hiện tại điểm kinh nghiệm là 1100, đã thỏa mãn điều kiện mở khóa cửa hàng hệ thống. Người chơi có muốn tiêu hao 1000 điểm kinh nghiệm để lập tức mở khóa không?]

“Có.”

Tạ Từ do dự một chút rồi chọn có.

Cô nhớ hoàn thành nhiệm vụ cho thuê trong vòng 24 giờ sẽ được miễn phí mở khóa cửa hàng hệ thống, bây giờ cách thời hạn hoàn thành còn gần mười tiếng, chưa chắc là không làm được.

Nhưng cô vẫn chọn mở luôn, kiểu cửa hàng hệ thống thế này thì mở sớm được chút nào hay chút đó.

[Đinh! Mở khóa cửa hàng hệ thống thành công, trừ 1000 điểm kinh nghiệm, cấp độ hiện tại của cửa hàng là sơ cấp, mong người chơi tiếp tục cố gắng!]

Tạ Từ mở giao diện hệ thống lên, quả nhiên, góc trên bên phải giao diện xuất hiện biểu tượng cửa hàng, bấm vào là giao diện khởi đầu.

Giao diện khởi đầu được phân loại thành ba hàng ba cột và chín ô vuông, xếp đều nhau.

Trên đó lần lượt ghi: Phụ kiện thời trang, Hàng hóa tiêu dùng, Nội thất trang trí, Rau củ và thực phẩm tươi sống, Điện máy gia dụng, Ô tô và phụ tùng, Máy móc thiết bị, Dược phẩm y tế, Trang bị vũ khí.

Trong đó, chỉ có ba mục: Phụ kiện thời trang, Hàng hóa tiêu dùng, Nội thất trang trí là sáng lên, còn lại đều màu xám, có lẽ cần lên cấp mới mở được tiếp.

Tạ Từ bấm vào mục “Hàng hóa tiêu dùng” trước, sản phẩm bên trong phong phú ngoài dự đoán, có đủ các loại thực phẩm bày kín cả màn hình, phía trên còn có phân loại chi tiết và thanh tìm kiếm, rất tiện để tra cứu.

Dạo qua một vòng, cô lại vào mục “Phụ kiện thời trang”, giao diện cũng tương tự, phía trên có phân mục: nữ, nam, trẻ em, nội y, giày dép, phụ kiện...

Cuối cùng là mục “Nội thất trang trí”, có nội thất, đèn trang trí, tranh treo, rèm cửa, sofa, cây cảnh các loại... Gần như đầy đủ hết.

Còn phong phú hơn cả mấy sàn thương mại điện tử đời trước cô từng lướt.

Thế mà mới chỉ là cửa hàng sơ cấp.

Tạ Từ hoa mắt chóng mặt, ham muốn mua sắm trong lòng bùng cháy dữ dội.

Tiếc là cô không mua nổi.

Không phải vì đồ trong cửa hàng đắt, mà là cô không có nổi một xu dính túi.

Nhà nguyên chủ cũng có tiền, hai mẹ con cũng có vài món đồ trang sức bằng vàng bạc ngọc ngà, nhưng những thứ đó không phải đơn vị tiền tệ thông dụng của cửa hàng. Mua hàng trong hệ thống cần có “giá trị tài phú”.

Thế nhưng, làm thế nào để có “giá trị tài phú” thì hệ thống không nói.

Có thể là... Phải đợi cho thuê phòng thành công chăng?

Tạ Từ đoán vậy.

[Đinh! Giá trị tài phú hiện tại của người chơi là 0, có muốn mở chức năng quy đổi tài phú không?]

Tạ Từ: “!!!”

Cô nghi ngờ hệ thống có thể nghe được tiếng lòng của mình.

“Hệ thống?”

“Tiểu Thống?”

“Thống Thống?”

Cô thử gọi bằng nhiều cách, nhưng hệ thống đều không phản ứng.

“Có.”

[Đinh! Chức năng quy đổi tài phú đã mở, người chơi hãy chuẩn bị vàng bạc châu báu để giao dịch.]

Tạ Từ cạn lời, nhưng vẫn ngoan ngoãn lấy hộp trang sức trong không gian ra, bày lên bàn tròn.