Chương 19

Tạ Từ dậy mặc quần áo cho mình xong, đến lượt Đường Đường thì lại có hơi khó xử, vì cô đâu có quần áo trẻ con!

Cô nghĩ ngợi một lúc, rồi lục trong không gian ra một chiếc hoodie của nguyên chủ cho Đường Đường mặc. Đường Đường mặc đồ của chị thì thấy rất mới mẻ, liên tục lắc tay áo dài qua qua lại lại, chơi rất vui vẻ.

“Đường Đường, bây giờ em mặc tạm đồ của chị nhé, lát nữa chị giặt đồ cho em, rồi chờ xong việc sẽ đi tìm đồ mới cho em nhé, có được không?”

Tạ Từ xắn tay áo dài của Đường Đường lên, để lộ đôi bàn tay nhỏ xíu của cậu bé, dịu dàng nói.

Cô quyết định hôm nay sẽ dọn dẹp hai phòng cho khách trước, sau đó đưa Đường Đường ra ngoài tìm quần áo, tiện thể chiêu mộ khách thuê, hoàn thành nhiệm vụ mà hệ thống giao.

Tại sao lại là hai phòng? Một là để xong sớm rồi ra ngoài sớm, hai là vì ga gối mà cô mang theo chỉ đủ để trải thêm hai cái giường nữa.

“Muốn tìm mẹ.”

Đường Đường ôm cổ cô, non nớt nói.

Cảnh tượng mà Tạ Từ lo lắng cuối cùng cũng xảy ra, cô chỉ sợ Đường Đường nhớ ba mẹ mình.

Cô có thể làm chị của Đường Đường, nhưng không thể làm ba mẹ của cậu bé.

“Đường Đường.” Tạ Từ cân nhắc mở lời: “Ba mẹ đã đi xa rồi, sẽ lâu lắm mới quay về, sau này em sống cùng chị được không?”

“Vậy... Khi nào ba mẹ về?” Đường Đường hỏi.

“Ừm... Có thể là rất lâu.”

“Rất lâu là bao lâu ạ?”

“Ừm.”

“Chúng ta có thể đi tìm ba mẹ không ạ?”

“Đợi Đường Đường lớn lên thì có thể rồi.”

“Nhưng mà...” Cục cưng chép chép miệng, nước mắt rưng rưng chảy ra khỏi hốc mắt: “Đường Đường nhớ mẹ...”

“Vì vậy nên Đường Đường nhất định phải lớn nhanh, trở thành người đàn ông mạnh mẽ, như vậy mới có thể gặp được mẹ nhé!” Tạ Từ xoa đầu cậu bé, trong lòng thấy vô cùng khó chịu.

Không ngờ có ngày cô lại phải dỗ dành một đứa trẻ bằng cách nói dối.

“Vâng, Đường Đường nhất định sẽ lớn thật nhanh.”

Đường Đường giơ tay lau nước mắt, gật đầu thật mạnh.

Thấy cuối cùng cũng dỗ được cậu bé, Tạ Từ lấy đôi tất đã chuẩn bị sẵn ra cho cậu mang vào, rồi mang giày.

Tất cũng là của cô, hơi rộng một chút, nhưng không ảnh hưởng lắm.

Mặc đồ cho Đường Đường xong xuôi, Tạ Từ bế cậu bé xuống lầu, trực tiếp ra sân sau múc nước rửa mặt, chuẩn bị bữa sáng.

Tạ Từ dùng nguyên liệu cất trong tủ lạnh của nhẫn không gian để nấu hai bát mì hải sản trứng cà chua.

Thời gian trong không gian là tĩnh, nguyên liệu để vào thế nào, lấy ra vẫn y nguyên như vậy, thậm chí tủ lạnh vẫn còn chức năng làm lạnh, điều này khiến Tạ Từ rất ngạc nhiên.

Hai người ăn sáng vui vẻ, sau đó Tạ Từ giặt sạch quần áo đã thay ra hôm qua của hai người, phơi lên dây phơi ở sân sau.

Làm xong mọi việc thì mới chỉ bảy giờ sáng. Tối qua hai người ngủ sớm nên sáng dậy cũng sớm.

Sáng nay điện thoại của nguyên chủ đã hết pin, nhưng may mà Tạ Từ còn có hệ thống để xem giờ.

Để có thể yên tâm làm việc, cô đưa Đường Đường trở lại phòng trên lầu trước, sau đó xách thùng gỗ chứa đầy nước lên tầng hai.

Loại thùng gỗ kiểu cũ này vốn đã nặng, thêm nước vào lại càng nặng hơn.

Tạ Từ xách một thùng nước lên lầu xong thì mệt đến mức thở hổn hển.

Thể trạng của nguyên chủ quá kém, đã có dấu hiệu quá sức từ hôm qua, bây giờ hai cánh tay cô đang đau ê ẩm.

Đường Đường đang ngồi trước cửa phòng của hai người chờ cô, thấy cô đi lên, cậu bé lập tức chạy lon ton đến.

“Chị ơi, Đường Đường giúp chị.”

Tạ Từ nhìn cậu nhóc chỉ cao bằng cái thùng nước, mỉm cười đưa cho cậu bé một chiếc khăn mặt: “Vậy thì Đường Đường cầm giúp chị cái này nhé.”

“Dạ.” Đường Đường ngoan ngoãn nhận lấy.

Tạ Từ xoa đầu cậu bé, rồi dẫn Đường Đường đi thẳng đến căn phòng hơi chếch sang bên, đối diện với cầu thang.

Hôm qua để tiết kiệm sức, cô đã dọn căn phòng cạnh cầu thang làm nơi ở tạm. Hôm nay đi một vòng tầng hai, Tạ Từ lại chọn căn phòng hơi chếch sang bên ở đối diện cầu thang làm phòng ngủ sau này. Căn phòng đó hướng nam, cách xa cầu thang, là phòng tốt nhất trong tất cả.