Chương 18

Lúc đọc truyện, Tạ Từ đã cảm thấy nữ chính này không đơn giản, nhưng vì đứng ở góc nhìn của nữ chính, thấy sảng là được, nên chẳng có vấn đề gì.

Giờ đổi góc nhìn rồi, cảm xúc cũng hoàn toàn khác.

Bây giờ cô chẳng còn chút thiện cảm nào với nữ chính Bạch Lưu Ly nữa.

“Chị ơi, nước sôi rồi.”

Một giọng sữa mềm mại kéo Tạ Từ ra khỏi dòng suy nghĩ.

Cô giật mình, thu lại tâm trí đang trôi dạt.

“À, được rồi.”

Tạ Từ phản ứng lại liền đáp lời, cô đặt Đường Đường xuống rồi đi tới cạnh nồi, mở nắp ra.

Nước trong nồi đã sôi sùng sục.

Cô rót đầy nước vào ấm, rồi lấy cái chậu gỗ được hệ thống tặng ra rửa sạch, sau đó đổ nửa chậu nước nóng vào, pha thêm ít nước lạnh để điều chỉnh nhiệt độ, rồi ngoắc tay gọi Đường Đường.

“Đường Đường, lại đây tắm nào.”

Theo lý thì nên ăn cơm rồi mới tắm, nhưng Tạ Từ thật sự chịu không nổi sự nhầy nhụa trên người, chỉ muốn tắm rửa sạch sẽ cho hai người cho xong.

Đường Đường ngoan ngoãn đi tới, cô đặt chậu cạnh bếp lò, đóng cửa bếp lại rồi lấy đồ dùng cá nhân và khăn tắm trong không gian ra, bắt đầu tắm cho cậu bé.

Đường Đường bị cởi sạch trơn, lúc đầu cậu bé còn xấu hổ, nhưng rồi lại nhanh chóng thả lỏng, ngồi trong chậu nghịch nước, tiếng cười khanh khách vang lên khắp bếp.

Tắm cho Đường Đường xong, Tạ Từ lấy một cái chăn ra quấn cậu bé lại như cái bánh tét, rồi lôi ghế sofa ra đặt Đường Đường lên.

Cô không có quần áo trẻ con, nên đành tạm như vậy.

Sắp xếp cho cậu bé xong, cô đổ nước bẩn đi, cháo trong nồi cũng đã chín. Tạ Từ múc hai bát nhỏ ra để trên bàn cho nguội, dặn dò Đường Đường vài câu, rồi múc nước sang phòng bên cạnh để rửa mặt.

Trong không gian của cô có chậu mang theo từ nhà, nhưng không có bồn tắm lớn. Trong nhà họ Tạ có bồn tắm nhưng cô không nhét vào không gian được, giờ chỉ có thể dùng chậu nước để lau người và gội đầu, rồi thay một bộ đồ sạch.

Tủ quần áo lớn của nguyên chủ đã bị cô thu vào không gian, bốn mùa đều có đủ nên không lo thiếu đồ mặc.

Sau khi rửa mặt xong, Tạ Từ ra ngoài thì thấy Đường Đường đang nằm trên sofa nghịch ngón tay.

Cô đến gần, sờ thử bát cháo, thấy vừa miệng thì bế Đường Đường lên đút cho ăn, chờ cậu bé ăn no mới bắt đầu ăn bát của mình.

Cháo nấu nhừ mềm và thơm, Tạ Từ mệt đến mức không muốn nấu thêm món gì. Cô ăn liền hai bát cháo trắng, rồi đơn giản dọn dẹp bếp, đánh răng xong cất ấm nước nóng cùng mấy món đồ vào không gian, sau đó xách đèn bàn lên, ôm Đường Đường quay lại phòng trên lầu.

Lúc này đây, cô cảm thấy mình mệt đến mức không muốn mở miệng nói thêm lời nào.

Về đến phòng, Tạ Từ đặt Đường Đường lên giường, đắp kín chăn, sau đó cầm khăn khô ngồi bên cửa sổ lau tóc.

Chắc Đường Đường cũng mệt lắm rồi, vừa chui vào chăn không lâu là đã ngủ khò khò.

Không biết có phải ảo giác không, nhưng từ lúc cô bước chân vào căn nhà này, dường như tất cả âm thanh bên ngoài đều bị cách ly, xung quanh yên tĩnh đến lạ thường. Không có tiếng gào của tang thi, cũng không có tiếng côn trùng chim chóc.

Trước đây Tạ Từ rất thích yên tĩnh, nhưng giờ đây cô mới thật sự cảm nhận được việc không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào từ bên ngoài là điều đáng sợ đến nhường nào, như thể bản thân đang bị nhốt trên đảo hoang vậy.

Lúc này cô vô cùng biết ơn vì mình đã cứu Đường Đường, bề ngoài là cô đang đồng hành với cậu bé, nhưng thực ra chẳng phải cậu bé cũng đang đồng hành với cô sao?

Tạ Từ lau khô tóc, chui vào chăn, ôm lấy thân hình nhỏ bé của Đường Đường, cuối cùng mệt mỏi mà khép mắt lại.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, Tạ Từ phát hiện mình đã quên mất một chuyện.... Cô chưa giặt quần áo cho Đường Đường, nên hôm nay không có đồ cho cậu bé mặc.

Cục cưng dậy còn sớm hơn cả cô, nhưng không làm ồn mà ngoan ngoãn nằm trong chăn chơi một mình, thấy cô tỉnh liền líu lo gọi một tiếng “Chị ơi”.