Cô dỗ Đường Đường xong liền đặt thằng bé xuống, ôm ít củi khô và cỏ khô cho vào bếp lò trong nhà bếp, sau đó ra giếng kéo hai thùng nước mang vào trong.
Cậu bé lon ton đi sau lưng cô, như cái đuôi nhỏ, thấy cô khiêng củi thì cũng hì hục giúp khiêng theo.
Tạ Từ không ngăn, còn chỉ đạo cậu bé nhặt ít cỏ khô. Đường Đường vui lắm, như thể mình vừa lập được công lớn vậy.
Trên bệ bếp trong bếp có hai cái nồi lớn, lúc chiều Tạ Từ đã rửa sạch rồi, giờ trực tiếp đổ hai thùng nước vào, đậy nắp lại.
Cô đã bận cả ngày, người dính đầy mồ hôi bẩn, phải đun ít nước rửa ráy cái đã.
Tạ Từ lấy bật lửa từ trong không gian ra, nhét mấy khúc củi vào bếp, châm cỏ khô rồi ném vào, lửa trong bếp nhanh chóng cháy lên.
Sau khi lửa cháy ổn định, cô nhìn sang cái bếp nhỏ bên cạnh, kế bên bếp nhỏ có đặt một cái nồi đất, rất hợp để nấu cháo.
Khi Tạ Từ kéo nước rửa sạch nồi đất xong thì trời đã tối hẳn. Tuy trong bếp có ánh lửa nhưng không đủ sáng, cô sợ thằng bé sợ hãi nên lấy đèn bàn trong không gian ra, bật lên rồi đặt lên bàn trong bếp.
Lúc này Tạ Từ vô cùng biết ơn vì cái đèn này đã được sạc điện, lại còn đầy pin, nếu không có lẽ tối nay hai người phải chịu cảnh tối om hết đêm.
Đường Đường bám chặt lấy cô, thấy cô lấy đồ ra như ảo thuật thì đôi mắt to đen láy của cậu bé sáng lên rực rỡ.
Chị gái lợi hại quá, còn biết dùng pháp thuật nữa!
Tạ Từ không biết cậu bé nghĩ gì, cô vo hai nắm gạo bỏ vào nồi đất, thêm ít nước giếng, đậy nắp lại, nhóm lửa dưới bếp, chậm rãi ninh cháo.
Làm xong hết mọi việc, Tạ Từ lên lầu lấy ấm nước mang xuống đặt lên bàn, rồi ôm Đường Đường ngồi lên cái ghế nhỏ phía sau bếp lò, ngơ ngẩn nhìn ánh lửa.
Bận rộn cả ngày, lúc này cô mới cảm thấy hoàn toàn buông lỏng.
Hồi tưởng lại mọi chuyện xảy ra hôm nay, Tạ Từ cảm thấy cứ như một giấc mơ. Trước đó không có thời gian suy nghĩ tại sao cô lại đến nơi này, bây giờ bình tĩnh ngẫm kỹ lại, những điều lúc ấy chưa kịp nghĩ đều hiện hết lên.
Tạ Từ chết rồi, là đột tử vì thức đêm đọc tiểu thuyết, lúc chết có đau đớn ngắn ngủi nhưng rồi đã nhanh chóng mất đi ý thức.
Cô đang đọc một quyển tiểu thuyết tên là “Nữ Vương Mạt Thế”, kể về nữ chính Bạch Lưu Ly, sau khi tận thế ập đến, từ một nữ sinh đại học bình thường, cô ta đã trở thành nữ vương. Là kiểu truyện nữ cường vả mặt mấy kẻ cặn bã, cực kỳ sảng, khiến người đọc phải không ngừng hô đỉnh.
Chỉ là, bây giờ Tạ Từ lại không thấy sảng chút nào.
Vì cô bỗng phát hiện mình xuyên thành nữ phụ pháo hôi trong nguyên tác. Vì sao cô chắc chắn rằng mình đã xuyên vào truyện đó? Tất nhiên là vì chiếc nhẫn trên tay cô rồi.
Đó chính là một trong những “bàn tay vàng” của nữ chính Bạch Lưu Ly, là trợ thủ đắc lực để cô ta tích trữ vật tư trong thời kỳ đầu tận thế.
Trong truyện miêu tả rất kỹ về chiếc nhẫn này, từ kiểu dáng đến kích cỡ đều giống y như đúc với chiếc nhẫn trên tay cô. Ngoài ra, nguyên tác còn nói chiếc nhẫn này là do nữ chính lấy được từ một người bạn học cùng đại học, là di vật của người đó.
Trùng hợp làm sao, người bạn đó cũng tên là Tạ Từ, năm nay 18 tuổi, vừa lên đại học.
Nếu không nhớ lầm thì trong cốt truyện gốc, ngày thứ hai sau khi tận thế ập đến, nữ chính sẽ đến nhà của nguyên chủ, giúp cô mở khóa không gian nhẫn, rồi hai người cùng nhau đi thu thập vật tư. Nhưng không may, trong lúc thu thập thì gặp phải tang thi, nguyên chủ vì cứu nữ chính mà bị thương nặng rồi chết.
Sau khi nguyên chủ chết, nữ chính lấy được chiếc nhẫn và vật tư cả hai cùng tích trữ.
Lý do nữ chính tìm được nguyên chủ đúng ngày thứ hai là vì cô ta đã trọng sinh, biết trước bí mật về nhẫn không gian nên mới cứu nguyên chủ sớm, kết quả lại đẩy nhanh cái chết của nguyên chủ.