Nghĩ đến đây, Tạ Từ có hơi hối hận, sớm biết vậy thì lúc đầu cô đã nghiêm túc chơi trò chơi này rồi, vậy thì bây giờ cũng không đến nỗi chỉ có mỗi một căn phòng trống rỗng thế này.
Nhưng đây chỉ là phỏng đoán của cô, vài giây sau cũng cho qua.
Tạ Từ tắt giao diện thông tin cá nhân, trở lại giao diện khởi đầu. Cô nhấp vào căn phòng duy nhất đang sáng đèn ở tầng hai, quả nhiên chính là căn phòng mà cô vừa mới sắp xếp xong, phóng to lên xem thì phát hiện ngay cả hoa văn trên khăn trải bàn cũng giống hệt với của cô.
Phía trên phòng khách có dòng chữ "Chờ cho thuê", bên cạnh là biểu tượng chìa khóa lấp lánh phát sáng.
Tạ Từ vươn tay nhấn vào, chiếc chìa khóa liền rơi vào tay cô.
[Đinh! Phòng số một đã được kích hoạt, mời người chơi thiết lập mức giá cho thuê.]
Đồng thời, cùng với âm thanh nhắc nhở vang lên của hệ thống, vị trí hiển thị chìa khóa lúc trước xuất hiện thêm một nút "Thiết lập". Nhấn vào nút này sẽ mở ra cửa sổ thiết lập, trên đó có hai mục, một là thời hạn thuê, có thể chọn thuê theo ngày, theo tháng, hoặc theo năm. Mục còn lại là mức giá thuê.
Tạ Từ không lập tức thiết lập mà tắt cửa sổ, rồi nhìn xuống chiếc chìa khóa trong tay.
Chiếc chìa khóa này có kiểu dáng gần giống với chìa khóa cổng mà cô nhận được trước đó, cũng là màu xám không rõ chất liệu, nhưng nhỏ hơn một chút, cũng không có hoa văn rườm rà, rất đơn giản.
Cô cất chìa khóa vào không gian, bước ra khỏi phòng rồi đóng cửa lại, sau đó thử đẩy cửa, rồi phát hiện chính mình không bị giới hạn bởi khóa phòng.
Xem ra chiếc chìa khóa ban đầu cô mang theo là chìa khóa vạn năng, không bị giới hạn quyền hạn khi sử dụng các phòng.
Nghĩ đến điểm này, Tạ Từ lấy một sợi dây chuyền kim loại từ trong không gian ra, xâu chìa khóa cổng lại rồi đeo lên cổ.
[Đinh! Hệ thống phát hiện người chơi có nhu cầu liên kết, xin hỏi người chơi có muốn tiêu hao 10 điểm hệ thống để liên kết với chìa khóa nhà trọ không?]
Hệ thống lại lên tiếng nhắc nhở.
Tạ Từ: “Hệ thống, lúc liên kết quan hệ thân duyên và nhẫn không gian đâu có nói là cần điểm?”
[Đinh! Hệ thống không thể nhận diện được trường dữ liệu hiện tại, xin người chơi trả lời có hoặc không. Cảm ơn sự hợp tác của bạn!]
Tạ Từ cạn lời, do dự một chút rồi trả lời "Có", dù cô đã biết điểm hệ thống hiện tại của mình bằng 0.
[Đinh! Điểm hệ thống hiện đang là 0, không thể liên kết, xin ký chủ mau chóng hoàn thành nhiệm vụ kinh doanh để kiếm thêm điểm.]
Tạ Từ: “...”
Tạ Từ đen mặt.
Vậy ra hệ thống ra bày trò này chỉ để thúc giục cô sớm làm nhiệm vụ thôi sao?
Cô chán nản tắt giao diện hệ thống, phát hiện ánh sáng trong phòng có hơi tối, nhìn đồng hồ thì phát hiện đã gần 5 giờ từ lúc nào không hay. Chắc bây giờ đang độ đầu thu, thời tiết hơi lạnh, cô nhìn ra ngoài từ khung cửa sổ hé mở, thấy phía chân trời chỉ còn một vệt sáng yếu, ước chừng trời sắp tối hẳn rồi.
Tạ Từ nhớ tới Đường Đường còn đang ở trong xe nên lập tức bước nhanh xuống lầu, rời khỏi sảnh tầng một, chạy thẳng ra chiếc xe ngoài sân.
Cô mở cửa xe, phát hiện Đường Đường đã tỉnh, đang ôm chăn nhỏ ngồi đờ đẩn trong xe, mũi nhỏ của cậu bé đỏ ửng, khuôn mặt mũm mĩm treo đầy nước mắt, cứ nấc nấc như sắp khóc đến nơi.
“Đường Đường.”
“Chị ơi... Oaaaa...” Đường Đường vừa thấy cô đã lập tức vứt bỏ chăn nhỏ mà nhào vào lòng cô, bật khóc.
Tạ Từ luống cuống ôm lấy cậu bé, trong lòng dâng lên cảm giác áy náy.
Đường Đường quá ngoan, quá hiểu chuyện, đến mức cô suýt quên mất nó chỉ là một đứa trẻ mới hai ba tuổi, lại còn vừa mất người thân.
“Đường Đường đừng khóc, chị không nên để em một mình trong xe, chị đưa em về phòng nhé.” Tạ Từ bế Đường Đường ra khỏi xe, tiện tay thu luôn cái ba lô trong xe vào không gian, rồi ôm cậu bé đi vào sân sau.