Chương 14

Tạ Từ đợi cậu bé uống xong mới đặt chai xuống, mở thêm một chai khác cho mình, tu liền nửa chai rồi mới bắt đầu ăn.

Cô ăn rất nhanh, đợi cô ăn xong hết phần của mình và thêm một quả chuối rồi thì Đường Đường mới ăn hết một chiếc bánh mì.

Cô lại bóc một cây xúc xích ra đưa cho Đường Đường, còn mình thì dựa vào sofa nghỉ ngơi. Đợi cậu bé ăn gần xong, cô dọn vỏ bánh mì và vỏ trái cây, rồi phất tay thu bàn trà vào không gian.

Quay đầu lại thì thấy đôi mắt to tròn của Đường Đường, vẻ mặt cậu bé tràn đầy hưng phấn và kinh ngạc.

“Chị biết phép thuật!” Đường Đường kết luận.

Tạ Từ mỉm cười, không phủ nhận.

“Đường Đường còn buồn ngủ không? Chị sắp phải dọn nhà rồi, em có muốn ngủ tiếp không?”

“Không buồn ngủ! Em muốn ở với chị!” Cậu bé kiên quyết lắc đầu, cất giọng non nớt nói.

“Được rồi, nếu mệt thì nhớ nói với chị.”

Tạ Từ không ép nữa, cô bế Đường Đường đi về phía cửa lớn của nhà gỗ.

Cửa được đẩy ra, tuy bên trong có rất nhiều mạng nhện, nhưng không đến mức đổ nát như trong tưởng tượng.

Vừa bước vào là một sảnh lớn, bên trái là quầy tiếp tân, bên cạnh là cầu thang dẫn lên tầng hai. Sảnh lớn rất rộng nhưng trống trải, chỉ có một bàn bốn ghế đặt sát tường bên phải.

Chính giữa sảnh lớn là một khung cửa nhỏ, được ngăn lại bằng rèm vải trắng, giờ đã chuyển sang màu xám xịt, bên trên vẽ hai vòng tròn với chữ “Bếp”.

Tầng hai có vẻ là phòng khách, các phòng nối liền nhau thành hình chữ “Hồi” (回). Bên ngoài mỗi phòng là hành lang dài, có lan can gỗ cao ngang người. Đứng ở giữa sảnh lớn nhìn lên, xoay một vòng là có thể thấy hết cửa các phòng.

Tạ Từ đặt cậu bé xuống bậc thềm ngoài cửa, dặn dò: “Đường Đường ngồi đây một lát, chị vào dọn nhà.”

Bên trong có quá nhiều mạng nhện và có mùi ẩm mốc khó chịu, cô không thể để cậu bé vào theo.

Đường Đường như cũng hiểu mình mà vào thì chỉ thêm vướng, còn khiến chị phải phân tâm trông nom, nên không nài nỉ mà ngoan ngoãn gật đầu.

Sắp xếp ổn thỏa cho Đường Đường xong, Tạ Từ ra sân lấy chổi quét nhà hệ thống tặng, thấy mấy món đồ khác dưới đất cũng còn có thể dùng tiếp, nên tiện tay thu vào không gian luôn, đỡ phải chạy đi chạy lại.

Cô bắt đầu dọn mạng nhện trong nhà, dọn xong sảnh lớn thì vén rèm đi vào bếp. Vừa vào mới phát hiện phía sau không phải phòng mà là một cái sân nhỏ, giữa sân có giếng nước, được rào gỗ bao quanh, phía trên có mái che mưa đơn sơ. Trên miệng giếng gắn ròng rọc kéo nước, bên cạnh là hai chiếc thùng gỗ cũ.

Bên phải khi vừa bước vào là khu bếp, gồm hai gian nối liền nhau, mỗi gian có cửa riêng nhưng bên trong lại thông nhau. Một gian có bếp lò, kiểu bếp đất cổ xưa mà Tạ Từ từng thấy ở quê nhà kiếp trước, dù không giống hoàn toàn.

Chắc đây sẽ là nơi cô nấu ăn sau này.

Gian còn lại đơn giản hơn, chỉ có một dãy tủ và một chiếc bàn, bên trong trống rỗng, mặt bàn cũng chẳng có gì.

Đối diện với bếp, tức bên trái khi bước vào là phòng củi, bên trong được chất đầy những bó củi đã chẻ sẵn và một ít rơm khô.

Tạ Từ gật đầu, tạm thời không lo thiếu củi đốt.

Góc tây bắc sân là nhà xí, cũng làm bằng gỗ, chia hai gian nam nữ. Bên trong là bồn cầu kiểu ngồi bệt, cạnh đó là chum nước và gáo, chắc dùng để vệ sinh sau khi xong việc.

Tuy không tiện như bồn cầu hiện đại, nhưng sạch sẽ hơn nhà xí ở quê rất nhiều, chỉ có điều dọn dẹp hơi phiền.

Không biết sau này có thể cải tạo nâng cấp được không.

Tạ Từ dọn sạch mạng nhện tầng một xong thì lên tầng hai. Cô quyết định dọn sạch hết mạng nhện trước rồi mới bắt đầu quét bụi.

Lúc mới vào chưa thấy gì, giờ dọn rồi mới nhận ra căn nhà này thật sự quá rộng. Chỉ quét mạng nhện thôi mà đã mất gần hai tiếng.

Tạ Từ dọn xong tầng hai đi xuống dưới thì thấy Đường Đường đang gà gật bên cạnh khung cửa, cái đầu gật gù của cậu bé trông rất đáng yêu. Cô đặt chổi xuống, bế cậu bé vào xe, lấy chăn từ trong không gian đắp lên người cho Đường Đường rồi đóng cửa xe đi ra sau vườn.