Trong sân, cỏ dại mọc um tùm, Tạ Từ đỗ xe sát tường bên trong sân rồi mới tháo dây an toàn ra cho Đường Đường đang ngồi ở ghế sau. Cô xoa đầu cậu bé, dịu giọng nói: “Đường Đường ngoan ngoãn ở yên trong xe nhé, chị đi dọn sân một lát. Nếu mệt thì cứ ngủ một chút đi nhé.”
“Đường Đường đợi chị.”
Đường Đường ngoan ngoãn gật đầu.
“Ừ, ngoan lắm!”
Tạ Từ nhéo nhéo khuôn mặt phúng phính của cậu bé, hạ cửa kính xe xuống rồi đóng cửa lại.
Cô không vội dọn dẹp sân mà đi khóa cổng trước.
Sau khi cổng sân được khóa kỹ, cô mới yên tâm bắt đầu quan sát căn nhà trước mặt.
Sân không lớn, rộng khoảng bằng một sân bóng rổ, đối diện cổng là một căn nhà gỗ hai tầng. Bề ngoài của ngôi nhà đã cũ kỹ và đen sạm, cùng màu với cánh cổng, bị mạng nhện giăng đầy, rõ ràng là đã lâu không được tu sửa.
So sánh như vậy, tường sân bên ngoài lại trông có vẻ ít đổ nát hơn.
Chỉ là trong lòng Tạ Từ cứ cảm thấy là lạ mà không cách nào diễn tả được.
Tường ngoài của căn nhà này là kiểu kiến trúc Giang Nam với tường trắng ngói đen, vốn xuất hiện từ thời Đường, nhưng bên trong lại hoàn toàn được làm bằng gỗ, trông có vẻ còn cổ xưa hơn.
Tạ Từ không hiểu lý do vì sao nó lại như vậy, cô đeo găng tay được hệ thống tặng cho và bắt đầu dọn cỏ trong sân.
Bận rộn gần một tiếng, cuối cùng cô cũng dọn sạch được sân.
Sau khi tập hợp cỏ dại lại một chỗ ở góc sân, bụng Tạ Từ đã đói đến mức kêu òng ọc.
Cô lấy điện thoại của nguyên chủ ra xem giờ, đã hơn mười hai giờ trưa.
Lúc ra khỏi nhà là buổi sáng, không biết có phải vì nơi này là mạt thế không, mà từ khi cô xuyên đến đây, bầu trời vẫn luôn u ám, như luôn có mây đen bao phủ khắp nơi, không thấy được ánh mặt trời.
Tạ Từ ngẩng đầu nhìn trời, quyết định ăn chút gì đó trước, chắc cậu bé trong xe cũng đã đói lắm rồi.
Nghĩ vậy, cô bước nhanh về phía xe, mở cửa, phát hiện cậu bé đã ngủ thϊếp đi trên ghế sau. Gương mặt bánh bao phúng phính đỏ hồng khi ngủ, đôi lông mày nhỏ nhíu lại, miệng lẩm bẩm gì đó.
Tạ Từ ghé sát mới nghe rõ, cậu bé đang gọi “mẹ”.
Cô vươn tay bế Đường Đường lên, thân thể mềm mại của cậu bé lập tức dựa sát vào cô theo phản xạ, hai tay mũm mĩm ôm lấy cổ cô, tuy chưa tỉnh hẳn nhưng đôi mày đang cau lại đã giãn ra đôi chút.
Tạ Từ do dự một lát rồi lấy ghế sofa trong không gian ra, nghĩ một lúc lại lấy thêm bàn trà, rồi đặt vài gói bánh mì, hai cây xúc xích, hai hộp sữa và một nải chuối lên bàn.
Thức ăn trong không gian không ít, nhưng đồ ăn liền thì không nhiều. Cô từng lục được hai thùng mì ăn liền trong tủ của nguyên chủ, nhưng tiếc là hiện tại không có nước nóng, cũng chưa biết căn nhà này có điện hay không. Vì cô chưa kịp kiểm tra nên đành ăn tạm bánh mì khô lót dạ trước đã.
Lấy đồ xong, Tạ Từ đặt Đường Đường lên sofa, lại nghĩ đến chuyện sáng giờ cả hai chưa uống nước, liền lấy thêm hai chai nước khoáng ra đặt lên bàn, sau đó mới nhẹ giọng gọi Đường Đường dậy.
Đường Đường dụi mắt ngồi dậy trên sofa, cậu bé không ngạc nhiên chút nào về việc trong sân đột nhiên có thêm sofa và bàn trà, mà vươn đôi tay nhỏ mũm mĩm ra đòi ôm.
“Chị ơi, bế Đường Đường.”
Cậu bé chớp chớp đôi mắt ướŧ áŧ nhìn cô.
Không biết có phải vì hệ thống đã thiết lập quan hệ thân duyên hay không, mà Đường Đường vô cùng ỷ lại cô.
Tạ Từ xoa đầu cậu bé: “Đường Đường ngoan, ăn chút đồ trước đi, ăn xong chị sẽ ôm em.”
Nói xong, cô cầm một gói bánh mì lên, xé bao bì rồi đưa cho cậu bé.
Đường Đường ngoan ngoãn nhận lấy, xích lại gần, thân hình nhỏ nhắn dán sát vào cô, rồi mới bắt đầu ăn từng miếng nhỏ.
Tạ Từ thấy hành động của cậu bé thì bật cười.
Cô để ý thấy môi cậu bé hơi khô, liền vặn nắp chai nước khoáng ra đưa đến miệng cho Đường Đường, quả nhiên cậu bé khát, lập tức uống ừng ực từng ngụm lớn.