Chương 12

Tuyến đường mới do hệ thống chỉ dẫn rất hẻo lánh, giống như đường huyện về quê, quanh co khúc khuỷu, dài gấp đôi đường ban đầu.

Tuy đường xa hơn, nhưng rõ ràng là an toàn hơn, hầu như không có dấu hiệu người sống hay tang thi nào.

Một tiếng sau, cuối cùng Tạ Từ cũng tới nơi, còn cách thời gian hẹn giờ của hệ thống gần hai mươi tiếng đồng hồ.

Cô dừng xe trước một căn nhà hai tầng, nhìn cánh cổng gỗ mục nát trước mặt mà trong lòng có hơi khó nói nên lời.

Đây là một căn nhà cổ kiểu cũ, không giống nhà nông thôn, mà giống kiến trúc Giang Nam với tường trắng mái ngói xám.

Có điều căn nhà trông đã cũ kỹ lắm rồi, tường rào bong tróc, sơn rơi lả tả, trên cổng còn treo tấm biển nghiêng vẹo ghi bốn chữ "Khách Sạn Bình An".

Không biết có phải ảo giác không, nhưng Tạ Từ cảm thấy căn nhà này khá quen.

Cổng không khóa, cô đẩy thử nhưng nó không nhúc nhích, dù đã tăng thêm sức vẫn không mở nổi.

[Đinh! Hệ thống phát hiện người chơi chưa mang theo chìa khóa cổng khách sạn, xin hãy mang theo chìa khóa để vào.]

Chìa khóa?

Tạ Từ ngừng tay rồi nhìn chiếc nhẫn trên ngón trỏ trái mình.

Vì lúc đó sợ mất đạo cụ trò chơi nên cô đã cất chìa khóa vào nhẫn không gian.

Chiếc nhẫn này rất kỳ lạ, lúc đầu còn rộng, sau khi cô đeo vào tay thì nó đã tự động co lại vừa vặn, như thể đã hòa làm một với ngón tay cô, không tháo ra được nữa.

Không ngờ cất chìa khóa vào nhẫn thì hệ thống không phát hiện được.

Cô lấy chìa khóa ra cầm trên tay, lần này vừa đẩy thì cổng đã “két” một tiếng mở ra, mùi mốc meo lập tức ập tới.

[Đinh! Chúc mừng người chơi đã đến địa điểm nhiệm vụ và mở ra chế độ vận hành khách sạn. Thời gian hoàn thành là 4 tiếng 32 phút. Hệ thống đã tặng cho người chơi một gói quà tân thủ! Mong người chơi tiếp tục cố gắng.]

Âm thanh hệ thống vang lên, trước mắt Tạ Từ lóe sáng, một hộp quà lớn màu vàng rơi xuống khoảng sân trước cổng.

Cô bỏ chìa khóa vào trong túi áo, cúi xuống định cầm hộp quà lên, ai ngờ vừa chạm vào thì hộp quà đã biến thành một chùm sáng rồi tản ra, chỉ để lại mấy món đồ dưới đất.

Thùng gỗ, chổi, cuốc, khăn lau, găng tay.

Đây là muốn cô dọn dẹp vệ sinh sao?

Khóe miệng Tạ Từ giật giật, hệ thống này đúng là chu đáo thật, còn chuẩn bị sẵn cả dụng cụ dọn dẹp vệ sinh nữa!

Đúng là đi đâu cũng phải làm công!

Cô chấp nhận số phận, mang mấy món đồ đó vào trong rồi quay lại lái xe vào sân.

Trước mắt thì xem ra nơi này vẫn khá an toàn. Nếu hệ thống đã giao nhiệm vụ mở khách sạn giữa mạt thế thì hẳn là nơi này có điểm đặc biệt.

Ít nhất, có lẽ vấn đề an toàn sẽ được bảo đảm!