Chương 11

Cô nhanh chóng vượt qua từng xe, rồi vô tình nhìn thấy trong kính chiếu hậu là gương mặt méo mó của tài xế trong một chiếc xe đỏ.

Có lẽ người đó đột ngột bị biến đổi ở trong xe, không biết mở cửa, nên bị mắc kẹt bên trong.

Tạ Từ mừng thầm vì đỡ thêm phiền phức.

Bất ngờ, phía trước xuất hiện ba bóng người lao nhanh về phía xe cô.

Bản năng khiến cô muốn đạp phanh, nhưng lại nhìn thấy phía sau ba người đó là một bầy tang thi đen kịt, số lượng đông nghịt, nhìn mà rợn người.

Tạ Từ lập tức tái mặt.

Cô biết sẽ không dễ dàng gì, nhưng không ngờ lại gian nan đến vậy.

Ba người kia liều mạng chạy tới gần, ra sức vẫy tay, rõ ràng muốn xin đi nhờ xe.

Nhưng sao cô dám dừng lại? Chỉ cần dừng xe, chưa kịp cho người ta lên thì tang thi đã ào tới, chôn vùi tất cả rồi.

Cô không muốn chết, cô vẫn muốn hoàn thành trò chơi này để quay lại thế giới thực, cô không thể cứu nhiều người đến vậy!

Vừa có quyết định, cô đã giẫm phanh, chiếc xe dừng lại đột ngột.

Nhưng còn chưa kịp để ba người kia mừng rỡ, xe đã lập tức lùi lại, mỗi lúc một nhanh, chỉ trong chớp mắt đã lùi xa mấy chục mét.

“Gào...”

Tiếng gầm rú của tang thi xen lẫn tiếng chửi rủa tuyệt vọng của ba người kia vang lên, chiếc xe của Tạ Từ chạy càng lúc càng xa, cho đến khi những bóng người ấy khuất hẳn, cô mới dừng lại, bẻ lái rẽ vào một con đường nhỏ.

Đường phía trước không thể đi tiếp, cô buộc phải tìm lối khác.

Có câu “mọi con đường đều dẫn đến La Mã*”, chỉ cần đi đúng hướng thì sớm muộn gì cũng đến đích.

(*Là một câu tục ngữ, có nghĩa là có nhiều cách khác nhau để đạt được cùng một mục tiêu.)

Quả nhiên, khi xe rẽ sang đường khác, hệ thống lập tức cập nhật tuyến đường.

[Đinh! Hệ thống phát hiện người chơi đã rời khỏi tuyến đường gốc, đang tiến hành tính toán lại tuyến đường mới. Đi thẳng hai km về phía trước...]

Nghe âm báo của hệ thống, cuối cùng Tạ Từ cũng nhẹ nhõm thở ra một hơi. Cô liếc qua kính chiếu hậu nhìn Đường Đường, thấy cậu bé vẫn nhắm chặt mắt, như thể không được cho phép thì quyết không mở ra vậy.

Đứa trẻ này ngoan đến mức khiến người ta đau lòng.

“Đường Đường, mở mắt ra được rồi.”

Tạ Từ dịu dàng nói.

Hàng mi dài của cậu bé run nhẹ, rồi từ từ mở mắt, đôi mắt tròn xoe nhìn cô không chớp.

Ánh mắt đó khiến trái tim Tạ Từ lập tức mềm nhũn.

Nhưng cô không có thời gian để trò chuyện, mà phải tiếp tục tập trung lái xe.