Rõ ràng trước đây Ma Quỷ Vương đã nói trong giờ của mình không được phép tự ý triệu hồi linh thú.
Cả đám tức giận nhưng không dám nói, lần lượt triệu hồi linh thú.
Trong phút chốc, các loại hung cầm mãnh thú không khác gì động vật bình thường liên tiếp xuất hiện.
Đồng Trạm Ngôn thử hai lần mới thành công.
Cảnh này gần như ngay lập tức bị Ma Quỷ Vương bắt gặp, hàng lông mày bên phải bị vết sẹo cắt ngang của ông ta giật lên một cái.
Đồng Trạm Ngôn thấy da đầu tê dại, chờ đợi trận mắng mỏ sắp ập đến.
Linh thú anh triệu hồi không giống những linh thú khác vừa xuất hiện đã ngoan ngoãn ngồi xổm bên cạnh chủ nhân, nó ngơ ngác nhìn quanh một vòng rồi bước lên một bước, trông như đang chuẩn bị đi dạo.
Lông mày của Ma Quỷ Vương lại giật mạnh một cái nữa.
Cảm nhận được ánh nhìn, cả lớp đều quay đầu lại.
Sợ bị nhìn thấy, Đồng Trạm Ngôn đã cố tình chọn vị trí cuối cùng ở hàng cuối cùng.
Ngay khoảnh khắc nhìn rõ, sắc mặt cả lớp đều trở nên kỳ quái.
Kỳ quái không kém là Ma Quỷ Vương, trông ông ta như muốn lôi thẳng Đồng Trạm Ngôn đến phòng giáo vụ làm thủ tục thôi học.
Đồng Trạm Ngôn chớp chớp đôi mắt vô tội.
Bộ lông vũ màu đỏ lộn xộn, lông đuôi lưa thưa, cái mào đỏ rực, dáng đi ưỡn ngực ngẩng đầu không coi ai ra gì...
Đúng vậy, linh thú của Đồng Trạm Ngôn là một con gà.
Mà còn là một con gà có ngoại hình khá là... cẩu thả.
Người khác đều là mãnh thú, hung thú, tệ nhất cũng có móng vuốt, có răng nanh, duy chỉ có anh là gà lạc giữa bầy thú...
Ngay cả Đồng Trạm Ngôn cũng có chút không thể bình tĩnh.
Dường như cảm nhận được suy nghĩ của Đồng Trạm Ngôn, con gà quay đầu lại nhìn, đồng thời phát ra tiếng phản đối: “Cục cục cục.”
Nghe thấy tiếng gà kêu hơi khác gà thường nhưng cũng không khác là bao, lần này không chỉ lông mày mà cả gân xanh trên cái đầu trọc của Ma Quỷ Vương cũng giật thon thót.
Mọi người chờ đợi ông ta nổi giận.
Ma Quỷ Vương hít một hơi thật sâu, bất ngờ không làm khó nữa, mà chuyển sang nói về nội dung huấn luyện hôm nay: “Tản ra tiến hành dung hợp, đứa nào không muốn chết thì tập trung vào...”
Đồng Trạm Ngôn thở phào nhẹ nhõm, di chuyển theo cả đội.
Sau khi tản ra đến một khoảng cách nhất định, cả đám bắt đầu dung hợp.
Linh thú có hai hình thái, một là không khác gì thú thường chỉ thông minh hơn, hai là trạng thái khổng lồ hóa sau khi dung hợp với chủ nhân.
Hình thái thứ nhất ai cũng làm được, nhưng hình thái thứ hai lại cần có thiên phú nhất định.
Học viện quân sự Tư Địch tuy ai cũng có thể đăng ký, nhưng kỳ thi nhập học sẽ trực tiếp sàng lọc những người năng lực yếu kém, những người có thể ở lại đây đều có nền tảng không tồi.
Ngoại trừ Đồng Trạm Ngôn.
Chỉ trong khoảnh khắc, cả lớp ngoại trừ Đồng Trạm Ngôn đều đã biến mất, thay vào đó là một đám hung cầm mãnh thú khổng lồ cao bằng tòa nhà hai, ba tầng.
Tiếng còi vang lên, kèm theo đó là mệnh lệnh của Ma Quỷ Vương: “Năm vòng.”
Một đám cự thú lần lượt bước ra đường chạy chuyên dụng dành cho trạng thái thú hóa ở vòng ngoài.
Đường chạy hơi xa, chưa kịp vào đến nơi đã có người lần lượt giải trừ trạng thái dung hợp.
Trạng thái này cực kỳ tiêu hao tinh thần lực.
Dường như đã bị hoàn toàn bỏ rơi, Ma Quỷ Vương cả buổi chiều không thèm để ý đến Đồng Trạm Ngôn.
Đồng Trạm Ngôn cũng không lười biếng, dù sao chuyện này cũng liên quan đến việc anh có thể sống lâu hơn hay không.
Tiếc là mắt to trừng mắt nhỏ với con gà kia cả một buổi học, anh cũng không thể làm được cái gọi là dung hợp.
Khó khăn lắm mới đến giờ tan học, lúc Ma Quỷ Vương mang theo vẻ bất mãn rời đi, Điền Tân Thanh và Tô Yên Nhiên đã mặt mày trắng bệch, mồ hôi đầm đìa.