Chương 2

Tô Yên Nhiên đang định nói thêm gì đó thì tiếng gầm của Ma Quỷ Vương từ phía sau vọng tới: “Mười ki lô mét mà nửa tiếng chạy không xong, tao chưa từng thấy đám nào vô dụng như chúng mày. Nếu chúng mày chỉ định sống qua ngày thế này thì đừng lãng phí thời gian của tao!”

Nghe thấy động tĩnh, Điền Tân Thanh và Tô Yên Nhiên đồng thời quay đầu lại nhìn, rồi vội vàng tăng tốc chạy về phía trước.

“Đi trước nhé.”

“Cậu cố lên.”

Một người chỉ còn ba vòng, một người chỉ còn hai vòng, thành tích của họ đã thuộc top đầu trong lớp, nhưng dù vậy vẫn không lọt vào mắt xanh của Ma Quỷ Vương.

Còn về người lẹt đẹt ở cuối hàng như Đồng Trạm Ngôn, tổng cộng mới chỉ chạy được hai vòng thì lại càng là cái gai trong mắt, cái dằm trong thịt.

Quả nhiên, Điền Tân Thanh và Tô Yên Nhiên vừa chạy đi thì cái tên Đồng Trạm Ngôn đã vang dội khắp sân thể dục: “Đồng Trạm Ngôn, không muốn làm thì cút ngay cho tao!”

Nghe thấy tiếng gầm giận dữ này, không ít người từ các lớp khác trên sân quay đầu lại nhìn. Còn lớp của họ thì về cơ bản đã quen, nhân lúc Đồng Trạm Ngôn đang thu hút hỏa lực, ai nấy đều mắt không liếc ngang mà lao thẳng về phía trước.

Đồng Trạm Ngôn cũng lao theo, nhưng vừa chạy được hai bước thì mặt đã nhăn lại vì đau đớn, anh đã sớm kiệt sức.

Cơ thể này của anh vốn đã suy dinh dưỡng, một tháng trước chủ nhân cũ lại còn vì dồn hết sức lực trong kỳ thi nhập học khiến bản thân toi mạng. Sau khi anh xuyên vào thân thể này còn bị sốt cao liên miên hơn mười ngày, bây giờ yếu vô cùng.

Đừng nói là chạy xong mười ki lô mét, dù có bảo anh đi bộ thì chưa chắc anh đã đi hết một mạch được.

“Cậu đi làm thủ tục thôi học ngay cho tôi, ngày mai đừng để tôi nhìn thấy cậu nữa...” Cái miệng của Ma Quỷ Vương cứ như tẩm độc.

Đồng Trạm Ngôn lờ đi, nghiến chặt răng kiên trì chạy tiếp.

Đầu năm học có kiểm tra, cuối học kỳ một lại có một kỳ kiểm tra nữa, chỉ những người đạt chuẩn mới có thể thực sự ở lại, những người không đạt sẽ bị buộc thôi học.

Anh không thể rời khỏi đây được, bởi vì thật không may là nguyên chủ sinh ra ở Tầng Ngoài, nơi mà dù có chết cũng chỉ khiến người ta cảm thán một câu “may là chỉ chết chưa đến một ngàn người”.

Người ở Tầng Ngoài không được phép tùy tiện vào Nội Thành.

Với thể chất hiện tại của anh, một khi bị đuổi về đó thì chắc chắn sẽ chết không có chỗ chôn.