Bạch Tịnh quay sang nói với Tiểu Yêu:
“Tiểu Yêu, cậu về trước đi. Anh mình sắp tới đón mình rồi. Hung thủ lần này rất nguy hiểm, lỡ như cậu bị liên lụy thì không ổn.”
Tiểu Yêu tái mặt – thật ra cũng muốn rút lui, nhưng Bạch Tịnh đã nói thế, làm sao dám bỏ đi trước mặt mọi người?
“Tịnh Tịnh, tụi mình là bạn mà, sao có thể bỏ cậu lại được! Yên tâm, mình nhất định ở lại bảo vệ cậu!”
“Tiểu Yêu, cậu không nghĩ cho mình thì cũng nghĩ cho các bạn khác đi. Giúp mình đưa mọi người về trước nhé. Mai tụi mình lại đến đây ăn tiếp. Dù sao người đông quá, nhiều món ở đây thường dân ăn vào cũng không hấp thu được, nói thật thì dùng dinh dưỡng tề vẫn tốt hơn.”
Tiểu Yêu nghe nửa câu sau thì mắt sáng lên – đúng rồi!
Cô thật sự muốn rút mà không tiện nói ra,
giờ có lý do chính đáng – bảo vệ người khác!
“Tịnh Tịnh, cậu đúng là thiên thần! Trong lúc nguy hiểm vậy mà vẫn nghĩ cho sức khỏe của dân thường. Người bình thường thể chất kém, dùng dinh dưỡng tề là hợp lý nhất – rẻ lại đủ chất.
Mình sẽ liên hệ với mấy chuyên gia, đẩy mạnh tuyên truyền trên mạng!
Còn mấy streamer, mình sẽ tìm người điều hướng comment, nói cho bọn thường dân biết là ăn linh tinh có hại cho sức khỏe!”
“Tiểu Yêu, mình còn nghĩ như vầy nữa... Cô chủ quán này chắc là cao nhân ẩn dật, nên mới mở tiệm ở chỗ nhỏ thế này. Streamer đến quay clip, check-in, làm ảnh hưởng chuyện làm ăn, cũng không tốt.
Tuy tài nấu nướng của chủ quán rất đỉnh, nhưng nếu bị vùi dập danh tiếng thì đáng tiếc lắm. Còn mấy streamer ấy, mình cũng thấy tội nghiệp – không thể đuổi thẳng được.
Nên mình nghĩ: tụi mình làm việc thiện, xóa hết video và bài viết liên quan đến quán này trên mạng Tinh Vân luôn. Như vậy là tốt cho tất cả.”
“Cậu yên tâm! Để mình lo vụ đó! Tịnh Tịnh, cậu đúng là người tốt nhất vũ trụ luôn á!”
Tây Môn Tiểu Yêu vui vẻ đồng ý.
Cô cũng từng nhận được lợi ích từ món ăn của Tống Y Nhân, nhưng khách đông quá, món miến chua cay phải rút thăm mới ăn được.
Giá mà khách ít đi, thì tỉ lệ trúng cũng cao hơn nhiều.
Không cần xếp hàng cả buổi, khỏi mất công.
Nếu mấy streamer quay không còn lượt view, họ tự khắc không tới nữa.
Một mũi tên trúng nhiều đích!
Chỉ cần tuyên truyền dinh dưỡng tề là thứ nâng cao thiên phú, rẻ – tiện – tốt, thì dân thường sẽ không đến đây nữa.
Quan trọng nhất là: cô chủ cũng đỡ cực!
Mấy người dân thường vào gọi toàn món cải thảo, cô nhìn mà thấy thương.
Nếu cô chủ bớt làm cải thảo, dành thời gian nấu miến cho cô thì tốt biết bao!
Sau khi Tây Môn Tiểu Yêu rời đi, Bạch Tịnh đăng một bức ảnh chụp cửa hàng của Tống Y Nhân lên vòng bạn bè, kèm theo dòng trạng thái:
Sáng nay xếp hàng cả ngày, mà tiếc quá, không rút được quả bóng màu xanh, nên không ăn được miến chua cay. Hơi hơi tiếc nuối một chút!
Vừa mới đăng xong, dưới bài liền có một đống bình luận nhảy vào.
[Nữ thần à, trời nắng thế mà cậu vẫn đứng ngoài xếp hàng, đen da là tớ sẽ đau lòng lắm đấy!]
[Wow, Tịnh Tịnh mà cũng ăn ở quán này cơ à? Tớ thấy trên mạng nói hot lắm, tự nhiên cũng muốn đi thử!]
[Miến chua cay? Là món gì mà nữ thần muốn ăn cũng không ăn được vậy?]
…
Bình luận nhanh chóng tăng lên hơn 99+!
Bạch Tịnh căn bản chẳng buồn nhìn. Cô biết chỉ cần đăng status như vậy, thế nào cũng có người cố gắng hết sức để mang miến chua cay đến cho cô.
Cái gì càng không có được thì lại càng muốn.
Cô chưa từng ăn miến chua cay, nên lại càng khao khát.
“Em nói cái gì? Có người đang theo dõi em à?” – Bạch Bất Phàm vừa đến đã nhìn chằm chằm sau gáy của em gái.
Vừa nhìn thấy hình xăm kỳ quái kia – đôi cánh trắng toát với vô số con mắt – mặt anh trầm hẳn xuống, giọng cũng đầy tức giận:
“Kế Hoạch Thiên Sứ, quả nhiên lại là lũ không có nhân tính đó.”
“Anh thấy status của em rồi, có phải cái quán đó có vấn đề không?”
“Anh à, em nghĩ quán đó không có vấn đề. Em chỉ cảm thấy khác thường sau khi rời khỏi quán thôi.” – Bạch Tịnh rất nhạy cảm với những bất thường. Lúc còn ở quán của Tống Y Nhân, cô hoàn toàn không phát hiện ra điều gì kỳ lạ.
Vả lại, với tay nghề nấu ăn của Tống Y Nhân, chẳng cần dùng chiêu trò gì. Dù chưa ăn thử miến chua cay, nhưng chỉ với món Mạo Huyết Vọng và Cá chua cay, cô đã có thể khẳng định miến chua cay chắc chắn cũng có khả năng tăng cường sức mạnh.
“Dù sao đi nữa, anh vẫn phải đích thân đến xem mới yên tâm.” – Bạch Bất Phàm kiên quyết dẫn Bạch Tịnh quay lại quán của Tống Y Nhân.
Bất kỳ manh mối nào với anh cũng đều quan trọng.
Đối phương hành động quá ngang ngược.
Kế Hoạch Thiên Sứ không chỉ nổi tiếng xấu ở Hoa Hoa Tinh, mà còn khét tiếng khắp cả dải ngân hà.
Nếu không tóm được chúng, thì chúng sẽ ở lại đây tiếp tục làm thí nghiệm, tiếp tục gϊếŧ người.
Quán của Tống Y Nhân vẫn đang có một hàng dài xếp hàng phía trước.
“Này này này! Anh không được chen hàng!”
“Suỵt, đừng nói nữa, người ta là đội trưởng đội chấp pháp đó.”
Vừa có người định lên tiếng phản đối thì đã bị người khác kéo lại khi nhận ra Bạch Bất Phàm mặc đồng phục. Mọi người lập tức im bặt, không dám nhìn thẳng vào anh, dù trong lòng không phục nhưng vẫn đành chịu.
“Meo!”
Bạch Bất Phàm vừa bước đến trước cửa quán, một tiếng mèo kêu cảnh cáo vang lên.
Âm thanh không hề đáng yêu, ngược lại khiến lông tơ trên người anh dựng hết cả lên.
Con mèo này không đơn giản.
Trong mắt Bạch Bất Phàm, con Tiểu Hắc Miêu kia giống như một con mãnh thú thời viễn cổ.
Chỉ trong khoảnh khắc chạm mắt, anh cảm nhận được một luồng tinh thần lực cực kỳ mạnh mẽ.
Và anh hiểu ngay ánh mắt con mèo muốn nói gì:
"Xếp hàng cho đàng hoàng!"
Anh biết, nếu còn đứng lì ở đây, con mèo này chắc chắn sẽ ra tay.
“Anh ơi, anh đứng chỗ em đi, em vòng ra cửa sau xếp hàng.”
Có người chủ động nhường chỗ cho anh.
Không khí lúc đó trở nên căng thẳng.
Sát khí từ con Hắc Miêu tuy không nhắm vào người khác, nhưng vẫn khiến ai nấy đều cảm thấy không thoải mái.
Bạch Bất Phàm vẫn không nhúc nhích. Anh không phải loại yếu đuối. Anh cảm nhận rõ ràng – con mèo này từng gϊếŧ người, hơn nữa không chỉ gϊếŧ một mạng.
Sát khí quá dày đặc.
Ngay lập tức, anh rút thẻ chứng nhận thân phận, giơ lên cao giọng nói: