Chương 24: Còn cung cấp cả băng vệ sinh, tuyệt cú mèo!

Hạ Ngôn hài lòng gật đầu, đóng cửa lại, trở về tầng một.

Cô chuẩn bị đi xem phòng của mình, đứng trước cánh cửa màu đồng sẫm, hít một hơi thật sâu, tay ấn xuống, cửa thuận lợi mở ra.

Ánh sáng rực rỡ dịu dàng chiếu sáng khắp căn phòng, xa nhất trong tầm mắt là tấm rèm voan trắng đang khẽ bay, sát tường đặt một chiếc ghế sofa hình quả chuối màu vàng tươi, phía trước là một chiếc bàn tròn màu kem.

Bên dưới là tấm thảm lớn mềm mại cùng tông màu, đèn trần đơn giản mà trang nhã, đang tỏa ra những tia sáng dịu dàng, vài chiếc đèn rọi âm trần nhấn mạnh các chi tiết.

Hướng hội tụ của ánh sáng là chiếc tủ thấp màu gỗ nguyên bản trông rất xinh, trên đó còn đặt một bức tranh nghệ thuật đơn giản, cô nhướn mày, khóe miệng khẽ nhếch, đá đôi giày trên chân ra, thay bằng đôi dép lê mà hệ thống đã chuẩn bị cho cô, đi vào phòng khách quan sát một vòng.

Không gian phòng khách không lớn, nhưng được cái ấm cúng.

Phòng ngủ đặt một chiếc giường lớn mềm mại, bên cạnh là bàn trang điểm của cô, sát tường là một hàng tủ màu vàng nhạt, đầu giường còn có một chiếc đèn cây cao.

Cô mở tủ quần áo, bên trong chỉ có vài bộ đồ để cô thay giặt, nhưng có cả đồ lót và tất, cô đặt bộ chăn ga vừa ôm từ trên lầu xuống vào, quay người đi vào phòng vệ sinh.

Phòng vệ sinh còn nhỏ hơn, nhưng vẫn được phân chia khu vực khô và ướt, trong tủ dưới bồn rửa tay có một lốc giấy vệ sinh và cả một hàng băng vệ sinh đủ kiểu dáng.

Hạ Ngôn bật cười, ánh mắt nhìn nó như thể thấy được kho báu.

Còn cung cấp cả băng vệ sinh, tuyệt cú mèo!

Phòng vệ sinh tuy nhỏ nhưng lại nhét được cả một chiếc máy giặt tự động, bên cạnh còn có nước giặt và hạt lưu hương.

Cô thử vặn vòi sen, phát hiện có cả nước nóng và lạnh, mắt mở to vì phấn khích, nhanh nhẹn quay người đi ra ngoài, khóa cửa quán lại, trở về tìm một bộ đồ mới, tắm một trận thật đã đời.

Ánh mắt Tề Hoa cảnh giác nhìn chằm chằm phía trước, anh ta nhẹ nhàng giơ tay, ra hiệu mọi người đừng lên tiếng và trốn đi.

Cách đó không xa, hơn chục con zombie cấp hai, cấp ba đang bao vây lại một chỗ, giận dữ gầm gừ về một điểm nào đó.

Các thành viên trong đội nghe thấy tiếng động thì giật mình, thấy cử chỉ của Tề Hoa liền lập tức quay người, định đi đường vòng về căn cứ.

Đúng là xui xẻo, liên tiếp gặp phải bầy zombie... Phùng Bối bực bội lườm vào không khí một cái, trong lòng chửi rủa kẻ đã gây ra sự náo loạn của đám zombie.