Chương 1: Khách sạn Nghỉ Dưỡng

[Chúc mừng ký chủ đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.]

[Xin hỏi có muốn bắt đầu nhiệm vụ thế giới tiếp theo không.]

“Có.”

[Sắp bắt đầu nhiệm vụ mới cho cô.]

[Đang tải nhiệm vụ...]

[Nhiệm vụ nghỉ phép. Mời cô mở một khách sạn ở tận thế.]

...

Sau một luồng ánh sáng chói mắt, Hạ Ngôn đặt chân xuống nền đất có chút dính dính.

[Mời cô đặt tên cho khách sạn.]

Cô dụi dụi đôi mắt không mấy dễ chịu, khẽ nói: “Cứ gọi là khách sạn Nghỉ Dưỡng đi.”

[Đã đổi tên.]

[Khách sạn Nghỉ Dưỡng: Cấp một, số phòng: hai phòng đơn, một phòng đôi.]

[Điều kiện thăng cấp: 500 điểm tích lũy.]

[Sau khi thăng cấp, số phòng tăng thêm năm, ngoài ra còn có phòng riêng của chủ khách sạn, phòng ăn sáng.]

[Cửa hàng đã mở, mời cô kiểm tra.]

Một loạt thông tin lập tức hiện ra trước mắt, sau khi Hạ Ngôn lần lượt nhấn dấu X, cuối cùng trước mắt cô cũng sáng sủa trở lại.

Cô lúc này mới có thể nhìn rõ vị trí của mình hiện giờ đang đứng là trong một đại sảnh rộng khoảng 15 mét vuông, phía trước là một cánh cửa kính, chỉ là trên đó dính đầy những vật thể màu vàng đen không rõ, ánh nắng khó có thể xuyên qua, khiến căn phòng trông tối tăm vô cùng.

Tường bong tróc ố vàng, gạch lát nền đầy bụi bẩn bám vào nhau.

Sau lưng cô có một quầy thu ngân đơn giản dài khoảng một mét, bên trong có một chiếc giường nhỏ hẹp rộng nửa mét, cạnh đó là một chiếc ghế rụng lông.

Ga giường vừa đen vừa vàng, trông như đã nhiều năm chưa giặt.

Bên phải quầy thu ngân có một lối đi, Hạ Ngôn đi tới định xem các phòng hai bên.

Trên tấm cửa màu đỏ son bong tróc sơn, miễn cưỡng có thể nhìn thấy biển số phòng 101.

Đối diện là phòng 102, đi vào trong nữa là phòng đôi mang số 202.

Hạ Ngôn lẩm bẩm rồi mở cửa ra, xem xét bài trí bên trong.

Một chiếc giường gỗ đơn giản, chăn đệm bẩn thỉu, một chiếc bàn gỗ và một chiếc ghế nhựa màu xanh lam rách nát.

Phòng còn lại cũng y hệt.

Mùi tanh hôi ập đến, Hạ Ngôn lùi lại một bước, đưa tay quạt quạt trước mũi.

“Hệ thống, rách nát thế này liệu có ai ở không?”

Căn phòng này không biết đã bao lâu không được mở ra, một mùi ẩm mốc hòa lẫn với mùi lạ không tên, khó ngửi vô cùng.

[Có chứ, dù sao đây cũng là một trong những khu an toàn hiếm hoi.]

“Khu an toàn là gì?”

Hạ Ngôn lười xem phòng đôi trong cùng, quay trở lại đại sảnh, mở cửa kính ra, định cho không khí lưu thông.

Ánh nắng bên ngoài cũng đẹp như cô tưởng tượng, trời quang mây tạnh, bầu trời xanh biếc.