Không lâu sau, cuối cùng đội trưởng an ninh cũng đến muộn, run rẩy kéo người đàn ông đi.
Tiếng chửi rủa càng lúc càng nhỏ, và từ đầu đến cuối, Bùi Minh Tiêu không hề dừng bước, thậm chí anh còn không thèm nhìn người đàn ông đó một cái.
Chỉ khi phát hiện chậu hoa vốn được đặt thành một đường thẳng bị Lão Mã đυ.ng làm lộn xộn, anh mới khẽ nhíu mày.
Quách Chiêu thầm thấy không ổn, anh ta tự tay đặt chậu hoa trở lại thành đường thẳng, lúc này Bùi Minh Tiêu mới hài lòng đi vào văn phòng.
Công tác gần nửa tháng, tài liệu chờ ký chất thành một ngọn núi nhỏ. Sau khi xử lý xong công việc tồn đọng, nghe báo cáo của các trưởng phòng, khi Bùi Minh Tiêu ngước lên thì thấy trời đã tối hẳn.
Anh xoa mi tâm, gọi nội bộ cho Quách Chiêu: “Cậu ấy về nhà chưa?”
Ở bên cạnh Bùi Minh Tiêu năm năm, Quách Chiêu ngay lập tức hiểu được cậu ấy là ai, vẻ mặt anh ta khó xử: “Tôi vừa hỏi quản gia, cậu Khương vẫn chưa về từ hôm qua đến giờ.”
Bùi Minh Tiêu hơi ngạc nhiên.
Sau khi kết hôn, anh và Khương Hựu ai sống cuộc đời người nấy, không can thiệp lẫn nhau. So với người phối ngẫu hợp pháp thì hai người giống như khách trọ sống dưới cùng một mái nhà hơn.
Khương Hựu thích chơi bời, Bùi Minh Tiêu đã biết từ lâu. Nhưng đối phương rất thông minh, dù ban ngày chơi như thế nào thì buổi tối nhất định sẽ về nhà, không bao giờ vượt qua giới hạn của anh.
Đây là lần đầu tiên Khương Hựu ngủ qua đêm bên ngoài, Bùi Minh Tiêu hỏi: “Cậu ấy ở Hợp Thịnh Thế Kỷ?”
“Ban ngày ở đó, cậu ấy đã rời đi ba tiếng trước, trước khi đi còn bảo quản gia không cần để đèn.”
Xem ra tối nay cũng không có ý định về nhà, Bùi Minh Tiêu nhướng mày.
Quách Chiêu phụ trách mọi lịch trình của Bùi Minh Tiêu nên tất nhiên biết vì sao Khương Hựu giận dỗi, anh ta vội vàng nói đùa để làm dịu không khí: “Khi không vui nhiều người thích dùng mua sắm để giải tỏa, trùng hợp là trời đang lạnh, cậu Khương có thể đang mua sắm đồ dùng mùa đông trong trung tâm thương mại, mua xong thì nên về thôi. Vợ tôi cũng vậy, luôn lấy thay mùa làm cớ để mua mua mua, tháng trước có tiêu của tôi vài chục triệu, xót xa muốn chết, anh cũng có thể chú ý tin nhắn ngân hàng.”
“Tin nhắn ngân hàng?” Bùi Minh Tiêu cười nhạt: “Không thể nào, cậu ấy không bao giờ tiêu tiền của tôi.”
Ngày thứ hai sau khi kết hôn, anh đã đưa cho Khương Hựu một thẻ phụ của thẻ tín dụng mình, Khương Hựu chưa từng dùng, cậu rất vững vàng giữ hình tượng “khách trọ”, nước sông không phạm nước giếng, ranh giới vạch ra cực kỳ rõ ràng.
“Ting~”
“Ting~”
“Ting~”