Chương 7

Sau khi liên hôn, bề ngoài nhà họ Khương nhận được sự viện trợ của nhà họ Bùi, trên thực tế 12% cổ phần Đông Huy mà Khương Hựu mang theo làm của hồi môn chính là cái giá của khoản đầu tư này.

Vì thế nhà họ Khương đặt hy vọng vào Khương Hựu, hy vọng Khương Hựu có thể giữ gìn tốt mối quan hệ với Bùi Minh Tiêu, tranh thủ thêm một chút thời gian để Đông Huy thở dốc.

Đối mặt với người hòa giải, Khương Hựu không muốn nói một lời nào. Nhưng sau khi ba mẹ qua đời, cậu được Khương Thiên Lai chăm sóc không ít, ông ấy như người cha thứ hai nên cậu hoàn toàn không thể nói ra từ “không”.

Chỉ có thể giọng cứng đờ đáp: “Con biết rồi.”

Cậu vốn đang suy tính nhanh chóng ly hôn và rời đi, nhưng sau cuộc điện thoại này, Khương Hựu hoàn toàn hiểu rõ, nhà họ Khương sẽ không để cậu đi.

Nhưng đã biết sự thật, cậu quyết không cam lòng tiếp tục làm pháo hôi, để hai tên vương bát đản Bùi Minh Tiêu kia sống sung sướиɠ vui vẻ.

Trong sách, nhân vật của cậu không phải là trà xanh sao, ha, tốt lắm.

Vậy ông đây sẽ làm trà xanh cho anh xem!

Khương Hựu cười lạnh một tiếng, cậu rút thẻ tín dụng từ ví ra, hung hăng xông ra khỏi cổng khu nhà!

Cùng lúc đó, tại tầng 48 tòa nhà Ngân Tinh Quốc Tế.

Chuyến bay đêm qua bị trì hoãn hơn mười tiếng, khi hạ cánh đã là buổi chiều. Đằng nào cũng bỏ lỡ tiệc sinh nhật của Khương Hựu, Bùi Minh Tiêu dứt khoát về thẳng công ty.

Anh vừa đi vừa ra lệnh cho trợ lý Quách Chiêu: “Bảo phòng chứng khoán gửi cho tôi một báo cáo xu hướng giá cổ phiếu của 300223 và 300976, nửa tiếng nữa bảo giám đốc tài chính đến văn phòng tôi, cần mang gì thì anh ta tự rõ, gửi email thông báo các trưởng phòng đến phòng họp lúc bốn giờ đúng để họp, tài liệu cuộc họp.”

“...Tổng giám đốc Bùi!” Lúc này có người đột nhiên hét lớn phía sau, cắt ngang lời anh.

Tầng 48 chỉ có văn phòng Tổng giám đốc và một bộ phận là văn phòng Tổng trợ lý, vì Bùi Minh Tiêu thích yên tĩnh nên bình thường nhân viên nói chuyện đều giảm âm lượng, không ai dám lớn tiếng ồn ào.

Người dám la hét ở đây chắc chắn là người ngoài, bước chân Bùi Minh Tiêu không dừng lại mà tiếp tục đi về phía trước: “Quách Chiêu, tìm an ninh xử lý.”

“Vâng.” Quách Chiêu vội vàng đi sang một bên gọi điện: “Alo, phòng An ninh à? Tổ trưởng an ninh tầng 48 đi đâu rồi, mau đến đại sảnh!”

“Tổng giám đốc Bùi, chào anh, tôi là Lão Mã của Thương mại Âu Cách.” Lợi dụng lúc Quách Chiêu gọi điện thoại, người đàn ông vừa la lên vừa chạy đến bên cạnh Bùi Minh Tiêu: “Xin anh cho tôi vài phút, tôi muốn nói chuyện với anh.”

Thương mại Âu Cách... Bùi Minh Tiêu nhớ ra rồi, đó là một trong những doanh nghiệp mà công ty đang thu mua.