Có mấy giây, Nữu Hỗ Lộc - Hữu Hữu vô cùng hối hận vì đã từng quen biết Tống Nam Kha.
Cậu nhìn tên kia bằng ánh mắt như thể nhìn kẻ thần kinh, hít sâu một hơi rồi khoác áo ngoài rồi đi thẳng ra khỏi phòng bệnh.
Lúc làm thủ tục xuất viện, cậu âm thầm tính toán làm thế nào để giữ được mạng sống. Giờ xem ra, có lẽ ly hôn và rời đi trước khi Khương Duy về nước là cách tốt nhất.
Tống Nam Kha đã tỉnh cả rượu vì sợ hãi, cậu ấy không yên tâm để Khương Hựu bắt taxi mà khăng khăng đòi lái xe đưa cậu về.
Khương Hựu vẫn không muốn về bên chỗ Bùi Minh Tiêu nên bảo Tống Nam Kha đưa mình đến Hợp Thịnh Thế Kỷ, căn nhà cậu sống độc thân trước khi kết hôn.
Chiếc Ferrari màu hồng phấn chói lọi lao nhanh, cuốn theo bọt tuyết rồi dừng lại dưới lầu khu dân cư, Tống Nam Kha lo lắng: “Dữu Tử, cậu tự mình được không? Hay là qua nhà tớ đi.”
“Không sao.” Khương Hựu tháo dây an toàn xuống xe.
“Vậy bên Bùi tổng...”
Bùi Minh Tiêu ư? Cuộc đời cậu không cần tra nam tham gia, Khương Hựu dứt khoát nói: “Đừng nói cho anh ta, cứ coi như vụ tai nạn này chưa từng xảy ra.”
Nói rồi, Khương Hựu đóng sầm cửa xe.
Bốn giờ chiều vào mùa đông ở phương Bắc, trời vừa hửng sáng, ánh ban mai yếu ớt xé toạc tầng mây, vạch ra một đường cung lạnh lẽo trên lưng cậu.
Rõ ràng vẫn là cái thân xác ban đầu, nhưng lại toát ra một khí chất quyết liệt của tráng sĩ chặt cổ tay khó hiểu.
Tống Nam Kha nghiêm trọng nghi ngờ, có lẽ bác tài xế taxi đã làm gì đó kinh khủng với cậu.
Sau khi kết hôn, Khương Hựu chưa từng trở lại Hợp Thịnh Thế Kỷ để ở, nhưng cậu lớn thường xuyên phái cô giúp việc đến dọn dẹp nên căn nhà không hề bẩn thỉu lộn xộn, mọi kẽ hở của bức tường pha lê đều được lau chùi sạch sẽ.
Khương Hựu không bật đèn mà quăng giày rồi đi thẳng vào phòng ngủ, cậu mò lấy thuốc giảm đau từ tủ đầu giường, trước khi kết hôn cậu từng gặp một vụ tai nạn xe cộ nghiêm trọng hơn lần này nhiều, lần đó cậu suýt nữa đã đi gặp Diêm Vương.
“Não bộ bị tổn thương” mà bác sĩ nói hôm nay chính là chuyện từ lúc đó, căn bệnh đau đầu cũng là do lần đó để lại.
Cắn viên thuốc, Khương Hựu nghiến răng nghĩ, hai năm liên tiếp xảy ra hai vụ tai nạn xe cộ, chắc chỉ có pháo hôi mới được hưởng đãi ngộ “ưu việt” đến thế này nhỉ?
Ồ, không đúng, cũng có thể là do Bùi Minh Tiêu khắc cậu.
Tên đàn ông chó má! Tra nam Tiêu! Khạc nhổ! Khương Hựu vừa mắng vừa chui tọt vào chăn.